“Vừa rồi tôi đang ngủ.” Dư Tiểu Vinh đơn giản giải thích một câu. Thấy cô gái không phản ứng nữa nên tự mình bò xuống giường để đi vệ sinh.
Đại khái cô gái kia cũng biết mình đuối lý nên không chờ Dư Tiểu Vinh đi ra khỏi phòng đã kéo chăn nằm xuống bịt kín đầu.
Một dãy hành lang ký túc xá chỉ có một khu vệ sinh công cộng với phòng tắm và khu rửa tay liền nhau.
Các cô gái vốn yêu sạch sẽ nên giờ này khu rửa tay rất náo nhiệt. Người thì đánh răng rửa mặt người thì giặt quần áo người lại gội đầu.
Mỗi cô gái bên người đều có một chiếc chậu và thường đặt kèm phích nước nóng. Bên cạnh chậu còn có một chiếc giỏ nhựa có tay xách đựng bàn chải đánh răng, cốc súc miệng, xà phòng, lược gương, dầu gội và khăn lông.
Nhìn đồ đạc của họ, Dư Tiểu Vinh khẽ nở nụ cười vì những thứ này cô cũng đều có cả.
Lúc đi mẹ chồng kiên trì muốn xem đồ đạc cô mang theo. Thấy đồ dùng sinh hoạt chỉ có khăn lông và giấy vệ sinh, bà lập tức đưa cô đi Hợp Tác Xã Cung Ứng để mua bổ sung đầy đủ, thậm chí còn mua cho cô cả lọ kem dưỡng da mặt.
Dư Tiểu Vinh đi vệ sinh xong trở về ký túc xá lấy phích nước nóng từ trong tủ ra, rồi lặng lẽ đi ra ngoài.
Phích nước nóng này là cô mua ở tiệm tạp hóa cổng trường sau khi đến đây.
Lúc đó, cô định mang từ nhà đi nhưng mẹ chồng bảo đồ đạc mang theo đã quá nhiều mà đường xá xóc nảy không yên, vạn nhất vỡ vụn thì mất nhiều hơn được nên cứ đến trường rồi mua sau.
Dư Tiểu Vinh mất mẹ từ nhỏ nên chưa bao giờ cảm nhận được tình thương của mẹ. Nhưng lần này tới Nam Bình khi thấy mẹ chồng lo liệu hành lý và tha thiết dặn dò, thì tất cả những điều đó làm lòng cô dâng lên một luồng cảm xúc dịu dàng khó quên.
Lấy nước nóng là phải tốn tiền vì một phích nước mất một hào phiếu cơm.
Dùng chút nước ấm cũng phải tốn tiền khiến Dư Tiểu Vinh rất đau lòng.
Lúc làm thủ tục, cô nói chỉ mua trước năm mươi tệ phiếu cơm là được nhưng Tiêu Lập Đông nhất quyết mua một trăm tệ. Anh còn nói hùng hồn rằng phiếu cơm có nhiều mới dám tiêu.
Thật là luận điệu vớ vẩn. Dư Tiểu Vinh chỉ cảm thấy Tiêu Lập Đông thật buồn cười vì tiền tiêu đều là tiền mồ hôi nước mắt của mình, thì liên quan gì đến việc phiếu cơm nhiều hay ít.
Xách phích nước nóng trở về phòng thì mấy cô gái kia đã về. Họ đang hớn hở khoa chân múa tay khoe quần áo mới mua. Dư Tiểu Vinh nghe vài câu liền hiểu họ ăn cơm xong đã đi dạo chợ đêm.
Quần áo của họ đều mua ở chợ đêm nên Dư Tiểu Vinh nhìn qua thấy toàn áo len và đồ mặc bên trong chắc giá cả cũng không quá đắt.
Họ coi thường Dư Tiểu Vinh vì tuổi tác lớn nên không thèm bắt chuyện. Cô cũng thấy việc lấy mặt nóng dán mông lạnh người ta thật vô vị nên đơn giản cầm chậu và phích nước ra ngoài rửa mặt đánh răng.
Lúc ra cửa cô lặng lẽ liếc nhìn cô gái khóc lóc khi nãy. Cô ấy vẫn ở trên giường nhưng đã nằm xuống không nhúc nhích chẳng biết đã ngủ chưa.
Dư Tiểu Vinh còn chưa rửa mặt xong đã nghe thấy có người ở hành lang hô hoán. Khẩn trương lên còn năm phút nữa là tắt đèn!
Dư Tiểu Vinh lúc này mới nhớ ra, lúc báo danh người ta có nói nơi này mỗi ngày chín giờ rưỡi là tắt đèn. Cô vội vàng rửa mặt xong rồi pha chút nước ấm rửa chân. Vừa rửa xong chỉ nghe thấy một tiếng tách và toàn bộ ký túc xá chìm vào bóng tối.
Dãy phòng lập tức vang lên tiếng than vãn lẫn tiếng oán trách và cười đùa của các cô gái. Nghe những âm thanh tươi trẻ này, Dư Tiểu Vinh nhớ tới đứa con gái thứ hai hoạt bát đáng yêu là Tiêu Dịch Gia, cô không kìm được mà mỉm cười. Đám cô gái này thật đáng yêu.
Rửa mặt xong trở về phòng, bên trong cũng là một mảnh binh hoang mã loạn. Tuy nhiên không biết ai đã mò ra một chiếc đèn pin với ánh sáng mờ nhạt soi sáng nửa căn phòng nên cũng không đến nỗi quá tối.
Dư Tiểu Vinh mới bước chân vào cửa thì có một người cầm chậu lao ra ngoài, hai người không cẩn thận va phải nhau.
“Mắt mù à!” Cô gái kia buột miệng mắng.
Dư Tiểu Vinh nghe ra được, người vừa đụng trúng mình chính là cô gái tóc dài đã cười nhạo cô già giống người quét tước vệ sinh hàng ngày lúc ban chiều.
Cô hít sâu một hơi và tự bảo mình đừng chấp nhặt. Dù sao mình tới đây là để học nghề nên không cần thiết vì chuyện nhỏ này mà sinh sự, vì vậy cô không lên tiếng.
Cô gái kia “hừ” một tiếng rồi mất kiên nhẫn đẩy cô ra để đi tiếp.
Dư Tiểu Vinh vào phòng cất phích nước nóng, rồi đem đôi tất đã giặt phơi ngoài ban công. Lúc trở vào cô nghe thấy có cô gái hỏi: “Tôi hết nước nóng rồi có ai còn không?”
Một cô gái đáp: “Tôi còn nhưng chỉ còn một ít phải để dành mai gội đầu.”
Dư Tiểu Vinh mỉm cười: “Không có gì.”
Cô lấy chiếc cốc có nắp từ trong tủ ra rót cho mình một chén nước, rồi bảo: “Phích nước ở đây các cô cứ dùng đi.”
“Tôi cũng dùng một ít cảm ơn cô nhé.”
“Không có gì.”
Dư Tiểu Vinh cầm cốc nước lên giường và thầm nghĩ may mà mẹ chồng chu đáo mua cho chiếc cốc có nắp. Cô hay tỉnh giấc ban đêm và muốn uống nước nên có chiếc cốc này thì tiện lợi hơn nhiều. Cô không cần mò mẫm xuống giường, vất vả mà nếu lỡ tay đụng đổ cũng không sợ nước tràn ra làm ướt giường.
Nằm trong ký túc xá xa lạ và nghe những tiếng va chạm loảng xoảng của các cô gái, làm lòng Dư Tiểu Vinh vừa chua vừa chát. Nhưng nhớ tới chồng nhớ tới mẹ chồng và các con ở nhà, cô bỗng thấy ông trời đối đãi với mình thực ra không hề bạc.
Cuộc sống bây giờ rõ ràng đã có hy vọng rồi.
Trường may bắt đầu học lúc tám giờ sáng và tan học lúc mười một giờ bốn mươi lăm phút trưa. Buổi chiều bắt đầu từ một giờ bốn mươi lăm phút, đến năm giờ rưỡi thì tan học và có hai tiếng nghỉ trưa.
Dư Tiểu Vinh thường thức dậy lúc sáu giờ sáng, vì đồng hồ sinh học đã hình thành nên rất khó sửa.
Sáu giờ sáng thì không chỉ trong phòng mà cả hành lang cũng chưa có mấy người dậy. Nhưng khi cô ngồi dậy thì thấy giường đối diện không có người và không biết cô gái khóc đêm qua đã dậy từ lúc nào.
Cô lặng lẽ mặc quần áo rồi nhẹ chân xuống giường, cầm đồ đạc đi vào khu rửa tay.
Chưa vào đến nơi cô đã nghe thấy tiếng nôn mửa phát ra từ bên trong. Đó là kiểu nôn khan như muốn nôn mà không ra gì.
Dư Tiểu Vinh thầm nghĩ: sáng sớm mà đã đau bụng thế này sao. Cô vừa nghĩ vừa bước vào thì thấy cô gái cùng phòng đang gục bên bồn rửa mặt nôn mửa vừa lúc ngẩng đầu nhìn lên. Dư Tiểu Vinh nhìn rõ đó chính là cô gái đã khóc trong phòng mình.
Cô gái nhìn cô một cái rồi vặn vòi nước vục nước rửa mặt và xoay người đi luôn. Nhưng cô ấy mới đi được vài bước, bỗng nhiên lại chạy nhanh trở lại, rồi gục xuống bồn nôn khan tiếp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)