Dư Tiểu Vinh đương nhiên không dám tin. Năm xưa cô sinh con, ở cữ, mẹ chồng đến một bát nước đường đỏ cũng chẳng pha cho, nói gì đến việc đồng áng. Vậy mà giờ đây bà lại ôm hết mọi việc vào người, còn lo tìm sinh kế cho vợ chồng cô... Không chỉ Tiểu Vinh, ngay cả Tiêu Lập Đông cũng chẳng dám tin đây là những lời thốt ra từ miệng mẹ mình!
"Mẹ."
Dư Tiểu Vinh nuốt nước miếng: "Học may rồi mở tiệm chắc chắn tốn không ít vốn liếng đâu ạ."
Tiêu Lập Đông đi học việc chắc là không tốn tiền, lại còn có chút tiền công, nhưng cô thì khác. Từ việc đi học đến lúc mở tiệm là một khoản tiền rất lớn, với điều kiện nhà cô, e là có đập nồi bán sắt cũng khó mà mở nổi.
Tưởng Ngọc Cầm bảo: "Chuyện tiền nong cứ khoan hãy nghĩ, mình cứ lo học cho thành nghề đã, chuyện mở tiệm tính sau. Họ hàng mình đông, vay mượn gom góp mỗi người một ít cũng sẽ mở được tiệm thôi."
"Mẹ..." Dư Tiểu Vinh gọi một tiếng, không biết nói gì cho phải. Cô vạn lần không ngờ, kết hôn hơn mười năm rồi, mẹ chồng lại thay tính đổi nết, biết nghĩ cho vợ chồng cô như vậy.
Nhìn vợ chồng Tiêu Lập Đông đang xúc động đến luống cuống, Tưởng Ngọc Cầm mỉm cười, nhưng trong lòng cũng muôn vàn cảm xúc. Thật tốt quá, bà thầm nghĩ, ông trời vẫn cho bà cơ hội để bù đắp, thật không bạc đãi bà!
Khi vợ chồng Tiêu Lập Đông rời đi, cả hai đều cảm thấy bước chân nhẹ bẫng. Họ vừa đi vừa nhìn nhau, cứ sợ tất cả những chuyện này không phải là sự thật. Mãi đến khi vào trong nhà mình, Dư Tiểu Vinh mới vội nói với chồng: "Anh Đông, anh ngắt em một cái xem nào, sao em cứ thấy như đang mơ ấy?"
Tiêu Lập Đông cười hì hì: "Thật mà, sao lại không thật? Chẳng phải mẹ đã hẹn với cậu bảy là ngày kia sang đó sao?"
Lúc nãy khi họ rời nhà cũ, Tưởng Ngọc Cầm cũng đi cùng. Bà ra bốt điện thoại công cộng gọi cho người anh họ, hỏi qua một chút thì ông ấy không từ chối, thế là chốt sáng ngày kia sẽ qua.
Chồng đi học sửa xe, mình đi học may, việc nhà không phải lo, có người quán xuyến hộ nhưng Dư Tiểu Vinh vẫn không sao vui vẻ trọn vẹn được. Đi học trường may tốn tiền đã đành, vạn nhất học không xong hoặc mở tiệm không có khách, chẳng phải tiền của đổ xuống sông xuống biển hết sao?
"Anh Đông."
Dư Tiểu Vinh cau mày, đôi mắt đầy vẻ lo âu: "Anh bảo, nếu tiền mất mà em không kiếm lại được thì sao?"
"Ái chà, mẹ chẳng bảo rồi đó sao."
Tiêu Lập Đông an ủi: "Mình cứ lo học nghề cho giỏi đã, chuyện khác đừng nghĩ nhiều."
Dư Tiểu Vinh nghe xong càng rầu hơn: "Sao mà không nghĩ cho được?"
Tiêu Lập Đông chỉ vào sân đầy ngô nói: "Chỗ ngô này còn bán được ba nghìn đồng. Tiền mất thì thôi, cứ coi như vụ này mình không trồng ngô là được."
Dư Tiểu Vinh... thôi không nói nữa, càng nói càng thấy lo thêm!
Đi nhờ vả người ta thì không thể đi tay không. Tiêu Lập Đông ép hai thùng dầu lạc, chọn nửa bao khoai lang ngon, thêm vài quả bí ngô, bí xanh. Vốn định bắt thêm hai con gà mái già mang theo nhưng Tưởng Ngọc Cầm bảo đi xe khách mang gà bất tiện, cứ mang mấy thứ kia đi, chuyện khác không cần anh lo.
Tiêu Lập Đông nghĩ đi nghĩ lại, vẫn mang theo hơn một trăm đồng tiền tiết kiệm cuối cùng của hai vợ chồng, đề phòng lên đó thấy quà cáp ít quá thì còn mua thêm được.
Thành phố Nam Bình cách thôn nhà họ Tiêu hơn ba trăm cây số, phải bắt xe từ trấn lên huyện, rồi từ bến xe huyện mới bắt xe đi tỉnh.
Ba người Tưởng Ngọc Cầm dậy từ năm giờ sáng, mãi đến mười một giờ rưỡi trưa mới tới bến xe Nam Bình. Dư Tiểu Vinh vốn đang bồn chồn, nhưng sau đó vì say xe nặng quá mà nôn thốc nôn tháo nên chẳng còn tâm trí đâu mà lo lắng nữa.
Tưởng Ngọc Cầm hồi trẻ làm việc ở nhà máy bột mì Nam Bình, giờ năm nào cũng lên đây nên chẳng lạ lẫm gì, bà biết gần đó có tiệm thuốc. Thấy con dâu nôn đến mức không đứng thẳng nổi người, bà vội bảo Tiêu Lập Đông đi mua thuốc say xe cho Tiểu Vinh uống, nhờ vậy cô mới dần tỉnh táo lại.
Bữa trưa Dư Tiểu Vinh cũng chẳng ăn được mấy miếng, may mà lúc ngồi xe buýt đến nhà cậu bảy không bị say thêm lần nào nữa.
Nhà cậu bảy của Tiêu Lập Đông ở trong một khu tập thể cũ. Nghe nói từ hồi Lập Đông còn nhỏ cậu đã ở đây, loáng cái đã hơn hai mươi năm. Dẫu chỉ là khu tập thể bình thường, nhưng mặt đường xi măng bằng phẳng, tay vịn cầu thang sơn bóng loáng, hành lang sạch bong không hạt bụi, đối với người chưa từng lên thành phố lớn, chưa từng thấy nhà lầu như Dư Tiểu Vinh thì trông nó thật cao sang vô cùng!
Trên đường đi, Tiêu Lập Đông đã giới thiệu qua về tình hình của cậu bảy. Cậu nhập ngũ năm 1958, là lính lái xe, sau khi chuyển ngành được phân về xưởng sửa chữa ô tô làm việc rồi định cư tại đây, đến nay đã gần ba mươi năm. Cậu có hai con trai, một con gái đều đã lập gia đình, bản thân cậu cũng đã nghỉ hưu.
Lên đến tầng ba, Tưởng Ngọc Cầm gõ cửa. Một ông lão cao lớn, bụng phệ, tóc đã hói gần hết, chừng hơn sáu mươi tuổi ra mở cửa. Ông có nét mặt giống Tưởng Ngọc Cầm đến sáu phần, chính là cậu bảy của Tiêu Lập Đông: Tưởng Ngọc Sanh.
"Anh bảy." Tưởng Ngọc Cầm gọi.
Nhà họ Tưởng nhánh này anh em cùng vai vế có mười bốn người, Tưởng Ngọc Sanh xếp thứ bảy, Tưởng Ngọc Cầm xếp tận thứ mười hai.
Tưởng Ngọc Sanh rất nhiệt tình: "Ngọc Cầm, em đến rồi à, anh mong cả buổi sáng. Giờ đã ba giờ rồi, sao giờ mới tới, mau vào nhà ngồi đi. Xảo Như, pha trà đi."
"Cậu bảy." Tiêu Lập Đông chào một tiếng, rồi đặt đồ đạc xuống cạnh cửa.
Tiêu Lập Đông tuy là người chất phác, nhưng từ nhỏ được Tưởng Ngọc Cầm dạy bảo nên lễ tiết cư xử chưa bao giờ để ai chê trách được.
"Cháu chào cậu bảy." Dư Tiểu Vinh cũng lên tiếng chào.
"Chà, con bé trông xinh xắn quá." Tưởng Ngọc Sanh cười khen một câu, rồi lại gọi vào trong nhà: "Xảo Như ơi."
Nửa phút sau, một người phụ nữ trung niên uốn tóc, ăn mặc thời thượng từ trong phòng bước ra. Thấy Tưởng Ngọc Cầm, vẻ mặt bà ta lộ rõ sự không mặn mà, giọng điệu cũng nhạt nhẽo: "Cô em Ngọc Cầm đến rồi đấy à."
Người bước ra là vợ của Tưởng Ngọc Sanh: Ngô Xảo Như. Bà Ngô vừa chào hỏi vừa đánh mắt nhìn qua Dư Tiểu Vinh, rồi liếc nhanh đống đồ Tiêu Lập Đông mang đến, chân mày vô thức khẽ nhíu lại.
"Chị bảy." Tưởng Ngọc Cầm gọi một tiếng, không bỏ sót cái nhíu mày của bà ta.
Tiêu Lập Đông và Dư Tiểu Vinh cũng cất tiếng chào mợ. Nhà của Tưởng Ngọc Sanh tuy là nhà cũ nhưng đồ đạc bên trong đối với Dư Tiểu Vinh mà nói là cực kỳ quý giá. Tưởng Ngọc Sanh mời họ ngồi ghế sofa, cô cũng chỉ dám đặt nửa mông, lưng thẳng tắp không dám buông lỏng chút nào.
Tưởng Ngọc Sanh vừa pha trà vừa bảo vợ: "Xảo Như, bà đi nấu chút mì cho mọi người ăn đi."
Ngô Xảo Như mỉm cười nhìn Tưởng Ngọc Cầm chứ không hề cử động.
"Tụi em ăn trưa rồi, chị bảy đừng phiền phức quá."
Tưởng Ngọc Cầm đứng dậy, ấn Ngô Xảo Như ngồi xuống, nói xong bà rút từ túi áo trong ra một chiếc khăn tay màu xanh chàm, mở rộng trên tay đưa đến trước mặt bà Ngô: "Chị bảy, đây là món đồ hồi môn mẹ em cho lúc em lấy chồng, để bao nhiêu năm cũng chẳng đeo đến, gửi tặng chị làm kỷ niệm."
Ngô Xảo Như nhìn vào chiếc khăn, bên trong là một đôi bông tai bạch ngọc, móc tai bằng bạc. Vì để đã lâu nên bạc đã bị oxy hóa đen lại, nhưng chính điều đó lại càng tôn lên vẻ trong trẻo của viên bạch ngọc to bằng hạt lạc.
Ngô Xảo Như "Á" lên một tiếng, rốt cuộc không nén nổi vui mừng, cầm đôi bông tai lên: "Ngọc này nhìn là biết đồ tốt rồi, xem nó bóng mượt chưa này, cứ như có dầu ở bên trong ấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)