Tiêu Bình vừa dứt lời, mọi người đang ngồi ăn cơm đều sững sờ. Thế nhưng, không một ai lên tiếng.
Tưởng Ngọc Cầm liếc nhìn Tiêu Bình, trong lòng thở dài bất lực. Đứa con gái này của bà đúng là không bị người ta mắng cho một trận thì không xong mà!
Tiêu Lập Tùng không vui nói: "Sắp xếp công việc? Thằng ba đến cả trung cấp chuyên nghiệp còn không học nổi, sắp xếp kiểu gì?"
"Thì cứ để nó đi học trung cấp đi."
Tiêu Bình nói giọng nhẹ tênh: "Nó bây giờ tuổi cũng chưa phải là lớn, học xong trung cấp rồi sắp xếp công việc cũng chưa muộn mà."
Tiêu Lập Huy nghe vậy thì mắt sáng rực lên. Thằng Tiểu Lượng cùng thôn lớn lên với cậu cũng đi học trung cấp, nghe bảo trường đó quản lý chẳng nghiêm khắc gì cả, ở trên phố không chỉ được ăn chơi nhảy múa mà còn tìm được bạn gái xinh đẹp để yêu đương... Lúc này nghe chị gái nói thế, lòng cậu bắt đầu rạo rực, hy vọng nhìn về phía Tiêu Lập Tùng: "Anh hai, em cũng muốn đi học trung cấp, anh nghĩ cách cho em đi đi."
Nghe lời của hai đứa em, Tiêu Lập Tùng suýt chút nữa thì ngất ngư vì tăng xông, anh ta nhíu mày bảo: "Cái học lực của chú mà đòi thi đỗ trung cấp à?"
Tiêu Lập Huy nổi tiếng là đứa đần độn, lớp một học một năm, lớp hai học hai năm, lớp ba học tận ba năm, lúc tốt nghiệp tiểu học nó đã mười bốn tuổi rồi. Sau đó thi lên cấp hai, cũng phải nhờ Tiêu Vĩnh Thịnh nhờ vả quan hệ, nó mới miễn cưỡng cầm được cái bằng tốt nghiệp cấp hai.
Giọng Tiêu Bình vẫn thản nhiên: "Em nghe nói điểm không đủ cũng chẳng sao, cứ nhờ vả quan hệ là vào được hết."
Tạ Văn Đình không nhịn nổi nữa, cao giọng nói: "Cô nói nghe sao mà nhẹ nhàng thế, hết nhờ quan hệ lại đến sắp xếp công việc. Cô nghĩ anh hai cô là Tôn Ngộ Không chắc, có bảy mươi hai phép biến hóa, cái gì cũng làm được à?"
"Anh ấy cũng chỉ là một nhân viên bình thường thôi. Chẳng nói đâu xa, cứ tính riêng tháng này xem, đầu tiên là tìm người giúp nhà thu hoạch vụ thu, rồi lại chạy đôn chạy chạy đáo lo chuyện của chú ba, hết xin nghỉ phép lại đến mời khách khứa, vì chuyện của cái nhà này mà lương một tháng của anh ấy còn không đủ tiêu đấy!"
"Chưa bàn đến chuyện nợ ân tình người ta thì ai trả, cứ nói đến cái khoản tiền phải bỏ ra này, ai cầm?"
Tạ Văn Đình mắt tóe lửa nhìn Tiêu Bình: "Tiêu Bình, cô cầm chắc?"
Vì chuyện thu hoạch vụ thu, Tạ Văn Đình vốn đã nghẹn một cục tức trong lòng, không ngờ cô em chồng này lại đứng nói chuyện không biết đau lưng như thế!
Mặt Tiêu Bình đỏ bừng lên vì nghẹn, trong lòng hối hận không thôi. Sao cô ta nói một hồi lại quên mất chị dâu hai không phải kiểu người hiền lành như chị dâu cả, chị dâu thứ hai là người không thể đắc tội được mà! Tiêu Bình nhìn về phía mẹ mình, ánh mắt đầy vẻ ủy khuất.
Tưởng Ngọc Cầm nhìn đứa con gái mặt đỏ gay, chẳng thấy xót xa chút nào. Sáng sớm bà đã giáo huấn một trận mà không chịu nhớ lâu, cứ phải để chị dâu thứ hai mắng cho mới sáng mắt ra được!
Màn "ra đòn" của Tạ Văn Đình khiến chẳng ai dám mở miệng. Tiêu Lập Đông trong lòng thấy rất khó chịu, vì bình thường việc đồng áng vụ thu đều là việc của anh...
Tưởng Ngọc Cầm không thương Tiêu Bình nhưng nhìn cậu con cả đang bứt rứt không yên, bà vẫn không nhịn được mà lên tiếng: "Văn Đình, hai vợ chồng con vì việc nhà mà tốn tâm tổn sức, tốn cả tiền bạc, mẹ đều biết cả. Anh cả của các con thì thôi, bình thường việc lớn việc nhỏ trong nhà nó đều gánh vác nhiều. Còn số tiền tiêu cho thằng ba, cứ để nó viết giấy nợ cho các con, đợi bao giờ nó kiếm được tiền thì trả lại sau."
Từ khi Tạ Văn Đình gả vào nhà họ Tiêu, chỉ cần chị ta lên tiếng thì chẳng ai dám phản bác một câu. Hôm nay mẹ chồng lại bảo đứa em trai thứ ba viết giấy nợ cho chị ta, đây chẳng phải là đang làm chị ta bẽ mặt sao? Sắc mặt Tạ Văn Đình có chút khó coi.
"Mẹ, Văn Đình không có ý đó đâu."
Tiêu Lập Tùng bênh vực vợ, vội vàng nói: "Ý cô ấy là bây giờ sắp xếp công việc không dễ dàng như thế, thằng ba không có bằng cấp, nhà mình cũng chẳng có quan hệ gì cứng nên đi lính vẫn là ổn thỏa nhất."
"Mẹ tất nhiên biết Văn Đình không có ý đó, nhưng cái gì không nên để hai đứa chi trả thì không thể để các con chịu."
Tưởng Ngọc Cầm nói lướt qua một câu nhẹ tênh, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên người Tiêu Lập Huy, bà bảo: "Thằng ba, bảo con đi lính là lối thoát cuối cùng mẹ tìm cho con. Nếu con không đi, mẹ sẽ ra xã xin cấp cho con một mảnh đất tách hộ khẩu, xây cho con mấy gian nhà rồi cho con ra ở riêng, từ đó về sau mẹ không quản gì nữa hết."
Mỗi người một số phận, nếu đã can thiệp không nổi thì bà cũng thật sự hết cách.
Mặt Tiêu Lập Huy hết đỏ lại trắng, trắng lại đỏ, cuối cùng xịu xuống, trông có vẻ đã cam chịu số phận. Còn Tiêu Bình sau khi bị Tạ Văn Đình mắng cho một trận, lại bị mẹ lạnh mặt răn đe, nửa chữ cũng không dám nói thêm.
Tạ Văn Đình hắng giọng đầy ngượng nghịu, nhìn Tiêu Lập Huy nói vớt vát: "Chú ba, mẹ nói thế là nói lẫy thôi, em lúc nào chẳng được cả nhà yêu chiều nhất. Bảo em đi lính không phải là hại em đâu. Bao nhiêu nhà muốn tống con đi lính còn chẳng được kìa, nhà mình có điều kiện thì phải biết trân trọng. Hơn nữa, báo danh rồi còn phải khám sức khỏe, cũng chưa biết thế nào đâu, vạn nhất không qua được thì chị với anh hai sẽ nghĩ cách khác cho em."
Tưởng Ngọc Cầm nghe vậy thì gật đầu, giọng điệu nhạt nhẽo không chút gợn sóng: "Các con là anh chị, cứ để tâm thêm chút vậy."
Tạ Văn Đình không dám nói gì khác, vội vàng đáp: "Mẹ, mẹ nói thế chẳng phải là khách sáo quá sao? Nên làm mà, đều là việc nên làm cả."
Tạ Văn Đình bị mẹ chồng làm cho bẽ mặt, cả người thấy không thoải mái, ăn xong cũng chẳng muốn ở lại thêm. Chưa đợi dọn dẹp xong bàn ghế, chị ta đã lấy cớ không yên tâm về con gái, gọi Tiêu Lập Tùng ra về ngay.
Tiêu Lập Đông xách hai thùng dầu lạc mới ép buộc vào sau xe máy cho em trai. Tạ Văn Đình ngoài mặt vẫn tươi cười nói "Cảm ơn anh cả", nhưng bánh xe vừa lăn khỏi cổng thôn, mặt chị ta đã sầm xuống: "Anh cả anh chỉ giỏi tặng mấy cái thứ đồ không đáng tiền này thôi!"
Nghe vợ càu nhàu, Tiêu Lập Tùng có chút không vui: "Dầu lạc cũng không rẻ đâu, nhà tự ép ăn ngon hơn mua ngoài nhiều."
"Anh ấy bỏ tiền ra mua à?"
"Thế em còn muốn anh ấy mua cái gì nữa?"
"Tiêu Lập Tùng, anh nói cái giọng gì thế hả?"
Tạ Văn Đình chính thức trở mặt: "Tôi nói cho anh biết, ở nhà anh là tôi đã giữ thể diện cho anh lắm rồi đấy. Lương một tháng nướng sạch vào đó mà tôi không được nói một câu à? Người nhà anh cứ coi anh như Tề Thiên Đại Thánh không bằng, hết đòi học trung cấp lại đến sắp xếp công việc, anh có bao nhiêu bản lĩnh mà anh không tự biết à? Sau này anh mà còn dám ôm đồm việc vào người thì đừng có vác mặt về nhà nữa!"
Tiêu Lập Tùng mấp máy môi, rốt cuộc cũng chẳng dám nói gì, chỉ biết vặn ga chạy vù vù, nhưng trong lòng thầm oán trách Tiêu Bình lắm mồm gây chuyện!
"Con thử đặt mình vào vị trí người ta xem, có ai chỉ tay năm ngón với con thì con thấy thế nào?"
Tiêu Bình bĩu môi, vẻ chẳng thèm để tâm: "Dù sao thì chị ta vẫn là người đỏng đảnh nhất."
Tưởng Ngọc Cầm nhìn thái độ "nước đổ đầu vịt" của con gái mà thấy nghẹn lòng, bà đẩy cô ta ra: "Thôi đi, đừng có ôm tôi nữa, đi rửa bát đi."
Tiêu Bình hừ một tiếng: "Hôm nay con là khách, con không đi!"
Nhưng nói xong cô ta vẫn lủi vào bếp, bảo Dư Tiểu Vinh đang bận rộn dọn dẹp: "Chị dâu, chỗ cá hố còn thừa để em mang về nhé, Tiểu Lỗi nhà em thích ăn lắm."
"Chị gói sẵn cho em rồi đây."
Dư Tiểu Vinh ngước lên cười: "Thịt lợn nahf chú hai mang về chị cũng cắt cho em một nửa mỡ, chỗ gà còn lại cũng chia cho em một nửa rồi đấy."
Tiêu Bình hài lòng, sáp lại gần bảo: "Chị dâu à, em vẫn thấy chị là tốt nhất."
Dư Tiểu Vinh chỉ mỉm cười. Tiêu Bình xách cá hố và thịt hớn hở vào nhà, chuẩn bị dọn đồ để về. Vào phòng, đặt đồ xuống xong cô ta liền đi mở tủ, lục lọi một hồi không thấy thứ mình cần, liền quay đầu gọi với ra phía Tưởng Ngọc Cầm ở bên ngoài: "Mẹ ơi, mấy mảnh vải vụn lần trước mẹ đến nhà dì út mang về đâu rồi ạ, sao con không thấy mảnh nào nữa thế?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
