Tưởng Ngọc Cầm vốn xuất thân từ gia đình địa chủ, nữ công gia chánh của bà đều là nhờ mẹ mời người về dạy từ thuở nhỏ, tay nghề tuyệt đối thuộc hàng thượng thừa. Dư Tiểu Vinh từng thấy những món đồ nhỏ bà làm thời trẻ như khăn tay, túi thơm, khăn phủ gối, món nào cũng vô cùng tinh xảo.
Nay nghe mẹ chồng bảo sẽ dạy mình, sao Dư Tiểu Vinh không kích động cho được? Phải biết rằng bình thường cô chẳng có sở thích gì khác, bao nhiêu tâm tư đều dồn hết vào việc nghiên cứu cắt may quần áo. Trời mới biết cô đã thèm muốn học được cái tay nghề này của mẹ chồng từ bao lâu rồi!
Tưởng Ngọc Cầm bật ngọn đèn sáng nhất trong phòng, lấy ra hộp kim chỉ riêng của mình. Dư Tiểu Vinh nhanh chóng nắm bắt cơ hội đi theo, ghé mắt nhìn vào hộp kim chỉ mà không khỏi thầm kinh ngạc. Người trong thôn đều bảo mẹ chồng có không ít đồ tốt, quả nhiên chẳng sai chút nào, nhìn cái kéo, cái đê tay, khung thêu trong giỏ khâu đều là những thứ có niên đại cả rồi.
Vốn dĩ là người khéo tay nên mấy kiểu khuy thắt nút mà Tưởng Ngọc Cầm dạy, Dư Tiểu Vinh hầu như chỉ cần nhìn qua một lần là làm được ngay. Thấy những thứ này không làm khó được con dâu, Tưởng Ngọc Cầm tiện thể dạy luôn cho cô vài kỹ thuật vá víu, phục hồi vải vóc.
Mẹ chồng nàng dâu một người tận tình dạy, một người ham học hỏi, người tung kẻ hứng, thời gian trôi qua lúc nào không hay. Mãi đến khi Tiêu Lập Đông nhắc nhở đã muộn rồi cần phải về, Dư Tiểu Vinh mới lưu luyến rời đi.
Sau khi tiễn vợ chồng con cả, Tưởng Ngọc Cầm khóa cổng, quay vào nhà nhìn chiếc áo cánh kiểu gile thời sau đang vắt trên ghế. Bà cầm lên, xem đi xem lại vài lần rồi mới cất đi.
Chẳng mấy chốc đã đến Trung thu.
Sáng hôm đó, Tiêu Lập Đông và Dư Tiểu Vinh về nhà sớm, làm thịt hai con gà mang sang nhà mẹ chồng. Vừa vào sân đã thấy Dương Kính Khôn đang dẫn theo Dương Vạn Lỗi cầm sào chọc táo dưới gốc cây, còn Tiêu Bình thì đang đứng dưới cửa sổ căn phòng nhốt Tiêu Lập Huy, hình như đang nói chuyện gì đó với cậu em, trông vẻ mặt cô ta rất không vui.
Tiêu Bình đến nơi mới biết chuyện em trai bị nhốt, lúc biết tin cô ta đã vô cùng sốc. Mẹ cô ta vậy mà lại nhẫn tâm đến mức khóa trái cửa nhốt em ba lại! Cô ta đang an ủi em trai, nghe thấy có tiếng người vào liền quay đầu lại. Thấy là Tiêu Lập Đông, cô ta bảo Lập Huy: "Thằng ba, em cứ đợi đấy!"
Nói xong, cô ta hằm hằm bước tới đón đầu vợ chồng anh cả, tức tối hỏi Tiêu Lập Đông: "Anh cả, anh cũng đồng ý để thằng ba đi lính à?"
Tiêu Lập Đông đưa bọc thịt gà cho vợ, gật đầu nói: "Thằng ba đi lính là một lối thoát tốt..."
"Lối thoát tốt cái nỗi gì?"
Tiêu Bình gào lên: "Chẳng lẽ anh không biết nó từ nhỏ chưa từng chịu khổ à? Đi lính vất vả như thế, sao nó chịu nổi!"
Giọng Tiêu Lập Đông hơi trầm xuống: "Cố gắng rèn luyện rồi cũng qua hết thôi."
"Cố gắng..." Tiêu Bình chưa kịp nói hết câu đã bị cắt ngang.
"Tiêu Bình!"
Tưởng Ngọc Cầm thắt tạp dề ngang hông, tay cầm một củ tỏi đứng ở cửa bếp, trừng mắt hỏi: "Ai cho con cái gan nói chuyện với anh cả bằng cái giọng đó hả?"
Tưởng Ngọc Cầm chẳng nể nang gì con gái, Tiêu Bình không vui bà cũng chẳng thèm quan tâm. Bà quay sang bảo Tiêu Lập Đông: "Thằng cả, lần sau nó còn dám nói năng kiểu đó với con thì đừng có thèm chấp, toàn là do chiều quá sinh hư đấy."
Tiêu Lập Đông chỉ biết cười thật thà rồi lặng lẽ lùi ra chỗ khác.
Tiêu Bình bước vài bước về phía bếp, nói với mẹ: "Dù sao con cũng không đồng ý để nó đi lính đâu."
Tưởng Ngọc Cầm thực sự ghét cái tính nông cạn của con gái, bà tức giận nói: "Thằng ba đi lính là con đường mẹ vạch ra cho nó sống, chứ không phải bảo nó đi vào chỗ chết."
"Cứ phải đi lính mới có đường sống sao?"
Tiêu Bình nói giọng nhẹ tênh: "Cứ bảo anh hai trên huyện sắp xếp cho nó một công việc là được rồi chứ gì?"
Được rồi chứ gì? Nói thì nghe nhẹ nhàng lắm.
Tưởng Ngọc Cầm trong lòng hối hận không thôi. Thằng con trai út bà nuôi không xong, đứa con gái này cũng dạy chẳng ra gì, kiến thức sao mà hạn hẹp đến thế. Việc làm mà nói sắp xếp là sắp xếp được ngay chắc? Hơn nữa, với cái đức hạnh và tính khí đó của thằng con út, nếu không rèn giũa lại thì giao việc cho nó, nó có làm nổi không?
Bà giận dữ nói: "Được, lát nữa anh hai con sang, con cứ bảo với vợ nó là nhờ nó giúp sắp xếp việc làm cho thằng ba đi nhé!"
Tiêu Bình nghẹn lời, cô ta làm gì có gan sang nói mấy chuyện này với Tạ Văn Đình.
"Mẹ."
Tiêu Bình bước tới ôm lấy cánh tay bà, nũng nịu: "Em nó đi ra ngoài chịu khổ mẹ không xót sao?"
"Lúc trẻ chịu khổ còn hơn là để đến già mới phải khổ."
Tưởng Ngọc Cầm nhíu mày: "Nếu con rảnh rỗi quá thì vào phụ nấu cơm, đừng có đứng đây lo chuyện bao đồng."
"Mẹ sao lại nói thế, chuyện bao đồng gì chứ, con là chị ruột của nó mà!"
"Phải, con là chị ruột nó, thế lúc con về thì dắt nó theo luôn đi, nuôi nó ăn, nuôi nó mặc, rồi lấy vợ cho nó, nuôi con cho nó luôn nhé."
"Con..."
Tiêu Bình cứng họng, tay cũng buông khỏi cánh tay mẹ. Cô ta chỉ là chị gái, chuyện cưới xin của em trai sao cô ta quản nổi? Nhìn mẹ mình, trong mắt Tiêu Bình vô thức hiện lên vài phần oán trách. Mẹ cô ta bây giờ thật nhẫn tâm, chẳng giống ngày xưa chút nào.
Trước đây bà chẳng nỡ để các con làm việc nặng, giờ thì hay rồi, không chỉ bắt tất cả ra đồng thu hoạch vụ thu mà còn tuyệt tình đẩy em ba đi lính. Sau này nhà có việc gì, chắc chắn bà lại gọi vợ chồng cô ta sang làm cho mà xem!
Tưởng Ngọc Cầm quá hiểu tính cách của Tiêu Bình, chuyện gì cũng muốn xía vào nhưng lại chẳng có năng lực, việc tốt đến đâu vào tay cô ta cũng bị quấy cho tan nát. Ngày Tết ngày nhất, bà không muốn làm mọi người mất vui nên không nói thêm gì nữa, quay vào bếp tiếp tục bận rộn.
Thấy mẹ không thèm để ý đến mình, Tiêu Bình bực dọc bỏ đi.
Nhiều năm qua, cứ mỗi dịp lễ Tết là vợ chồng anh cả lại đầu tắt mặt tối trong bếp, những người khác coi đó là điều hiển nhiên, đến mức ngay cả vợ chồng anh cả cũng đã thành thói quen, cứ đến nhà là chui tọt vào bếp trước. Dư Tiểu Vinh thực sự đã quen rồi, không quen cũng chẳng được. Tiêu Bình là con gái đã gả đi, về nhà là khách. Tạ Văn Đình là người thành phố, cao sang quyền quý, cô ta không làm thì cô còn cách nào khác?
Mọi năm vào dịp này, mặt Dư Tiểu Vinh hiếm khi có nụ cười. Trong lòng đầy ấm ức thì sao mà cười nổi? Thế nhưng năm nay cô chẳng còn tâm trạng oán thán nữa. Vụ thu gặt hái chẳng tốn mấy sức lực đã xong xuôi, mẹ chồng còn cho cả máy khâu và vải vóc, mấy ngày qua cô đã may xong gần xong quần áo bông cho các con, đỡ bao nhiêu công sức, nên nấu một bữa cơm thì có xá gì?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
