"Vương Hổ, mày có biết mày đang nói gì không? Muốn tạo phản à?"
Giả Nguyên đập bàn, giận dữ gầm hét Vương Hổ.
Thằng này, rõ ràng không coi mình ra gì.
Giả Nguyên làm sao có thể nhịn?
"Tên họ Vương kia, có giỏi thì thử động tới bọn tao xem, tao muốn xem mày có bản lĩnh thế nào!”
Mạnh Hải lạnh lùng bước về phía trước, đôi mắt đầy sự coi thường.
"Nếu mày thực sự có bản lĩnh, thì động tới bọn tao thử xem. Tao bảo đảm mày sẽ hối hận!”
"Phải! Cho dù ở thủ đô, cũng không mấy người dám ra tay với Giả Nguyên. Mày chỉ là một thằng lưu manh ở Dung Thành, còn định làm phản à.”
Nhìn dáng vẻ này, Vương Hổ tặc lưỡi, trong lòng có chút sợ hãi.
Ba người trước mặt hắn không thể nào đụng được tới ai cả.
Nếu ra tay thật, ngộ nhỡ đến lúc Diệp Thiên chống không nổi, không phải toi đời rồi sao.
Nhưng nhìn bộ dạng Diệp Thiên vẫn nhẹ nhàng như gió mây, Vương Hổ có chút niềm tin.
Ba tên này quả thực bắt nạt người quá đáng!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
