"Cậu Diệp, tôi có chuyện muốn báo cáo với cậu." Mãi cho tới giờ phút này, Vương Hổ mới dám bước đến trước mặt Diệp Thiên, trông hắn ta khúm núm vô cùng.
"Nói đi." Diệp Thiên đứng đó, chắp hai tay ra sau lưng, mặt vẫn không biểu lộ chút cảm xúc nào.
Vương Hổ do dự một lát, mặt bỗng tối tăm lại đôi chút: "Triệu Minh chết ngay tối hôm qua, chết thảm thiết lắm, bị móc cả hai con mắt, lưỡi cũng bị cắt, cuối cùng còn bị treo cổ cho đến chết." Đến tận bây giờ Vương Hổ vẫn thấy kinh hãi khi nghĩ đến cái chết đầy thảm khốc của tên đó.
"Không, không." Vương Hổ lắc đầu liên hồi, trông chả khác nào cái trống bỏi, mồ hôi lạnh ròng rã: "Tôi không hề có ý nghi ngờ cậu, tôi nghi ngờ cô gái họ Tô kia."
Vương Hổ vừa nói vừa liếc trộm Tô Thanh Thanh, thấy cô không chú ý bên này, mới cố ý nói nhỏ lại: "Tôi nghi ngờ là do Tô Vân Nhi làm, nhưng tối đó cô ta về cùng với cậu, vậy nên..." Vương Hổ không dám nói tiếp, hắn ta nghĩ chắc hẳn Tô Vân Nhi đã là người của Diệp Thiên. Hắn ta chỉ có thể thăm dò ý của Diệp Thiên trước đã rồi tính sau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)