Trịnh Khôn càng ngày càng cảm thấy khó chịu, có điều hiện giờ hắn ta lại không thể hiện ra ngoài mặt.
Hắn ta muốn tập trung dạy cho Diệp Thiên bài học nhớ đời trong cuộc so tài sắp diễn ra, khiến cho Diệp Thiên phải quỳ xuống xin tha, đây mới chính là sự sỉ nhục nặng nề nhất.
“Đúng, cứ vậy mà làm”, Trịnh Khôn nghĩ thầm. Sau đó hắn quay sang nói với Diệp Thiên. “Tiểu tử, cậu cho rằng mình lợi hại lắm sao?”
Diệp Thiên cười lạnh lùng: “Cho dù quy định thi thế nào cũng vẫn có thể chiến thắng thì đó mới gọi là lợi hại”.
Trịnh Khôn nghe xong thì càng tức tối hơn. Tên này quả thật ngông cuồng. Trong đôi mắt hắn còn hằn lên ánh nhìn tôi độc.
Hắn trợn mắt nhìn Diệp Thiên: “Chúng ta bịt mắt thi bắn súng, thế nào?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

