“Cậu Diệp, về việc này, tôi có một việc muốn xin trợ giúp”, Mặc Huyền nhìn Diệp Thiên nói với giọng thỉnh cầu.
“Mặc tiền bối, ông giúp tôi như vậy, cho dù là việc gì thì tôi chắc chắn sẽ dốc sức”, Diệp Thiên nói với giọng kiên quyết.
“Đúng vậy, Mặc tiền bối, bác muốn nói gì thì cứ nói đi ạ”, Long Thi Thanh ở bên thêm lời.
Thấy cả hai người bọn họ đã nói vậy, Mặc Huyền cũng không do dự nữa. Ông ta gật đầu, lên tiếng: “Vậy được, hai vị đã có lời vậy thì tôi sẽ nói thẳng. Lát nữa khi chúng tôi tu sửa Thuỷ Tổ Kiếm có lẽ sẽ có kẻ địch tới….”
“Tôi hiểu, ông muốn chúng tôi bảo vệ vòng ngoài phải không?”, Diệp Thiên hiểu ngay ý của Mặc Huyền.
“Không sai, phiền cậu rồi”, Mặc Huyền gật đầu.
Thực ra đây cũng là điều mà Diệp Thiên đã tính toán từ trước. Bọn họ diệt không ít người nhà họ Phong, đối phương chắc chắn rất phẫn nộ, cho nên cho dù Mặc Huyền không đề nghị thì anh cũng sẽ chủ động gánh vác trách nhiệm đảm bảo an toàn trong khi tu sửa kiếm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


