Đúng lúc này, Vương Thiên Hoa đưa mắt nhìn về phía sau, cậu ta có thể nhận ra đằng sau mình có cả đám người mặc đồ đen đi theo.
Thấy số lượng người càng ngày càng đông, Vương Thiên Hoa cũng cảm thấy căng thẳng hơn: “Các, các người là ai? Tại sao lại đuổi giết tôi?”
“Hừ? Tại sao à? Dù gì thì mày cũng sắp thành người chết rồi, vậy thì bọn tao nói cho mày biết, ai bảo mày biết quá nhiều, cho nên đương nhiên mày chỉ còn con đường chết mà thôi”.
Một người trong số đó từ từ đi tới phía trước mặt cậu ta. Trong ánh mắt hắn mang theo cái vẻ tôi độc lạnh lùng, có điều, từ đầu đến chân hắn mặc bộ đồ đen xì cho nên căn bản chẳng thể nhận ra nổi tướng mạo của hắn trông như thế nào.
“Hoá ra là vậy”, Vương Thiên Hoa thở dài, giống như rơi vào trạng thái tuyệt vọng vậy.
Còn tên mặc đồ đen thấy vậy thì bật cười lạnh lùng: “Ha ha ha, mày đã biết sự thật rồi, vậy thì ngoan ngoãn mà chết đi. Mày cũng đừng trách bọn tao, nếu trách thì trách bản thân mày nhiều bạn bè quá mà thôi”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
