“Diệp Thiên, chúng ta…”, cảm nhận được mùi máu tanh, Long Thi Thanh cũng cảnh giác hơn.
“Đừng nói gì”, thế nhưng Diệp Thiên lại nhắc nhở.
“Sao ở đây lại không có người chứ? Có phải là… bọn họ đều chết cả rồi không?”, Long Thi Thanh cảm thấy sợ hãi. Cô nép sau Diệp Thiên.
Diệp Thiên cũng thấy thú vị. Vừa rồi nha đầu này còn nói hùng hồn không sợ, thế mà gặp cảnh này lại bày ra bộ dạng như đứa trẻ vậy.
Diệp Thiên đương nhiên không cười cô bé mà cứ thế đi vào sâu trong đảo hơn.
Anh lại muốn xem xem trên đảo rốt cục xảy ra chuyện gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)