Mấy người phía Bạch Tử U ra ngoài. Bọn họ đứng trên nóc của mê cung, phóng tầm mắt nhìn xung quanh và có thể nhìn ra rõ ràng mê cung đang sụp đổ dần dần.
Đồng thời, bọn họ cũng cảm nhận được mê cung này rộng lớn thế nào. Lúc này phần đầu ra còn cách bọn họ lên tới hàng trăm mét.
Nếu như bình thường thì mười ngày hay nửa tháng cũng không thể ra khỏi đây. Đây chính là điểm đặc biệt của nơi này.
“Ấy, sao chẳng có lấy một ai?”, Du Thanh và Du Yên sáng mắt lên, bọn họ nhìn về phía xa. Ngọn núi thứ ba to lớn vô cùng. Ngoài mấy người bọn họ ra thì không thấy thêm ai khác, bao gồm cả Triệu Sóc đã ra ngoài từ trước đó.
“Tôi biết rồi”, Bạch Tử U lên tiếng. Lúc này về cơ bản cô đã hồi phục lại.
“Mọi người có nhớ trước đó anh Diệp nói với Triệu Sóc gì không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)