“Tôi, tôi cũng không rõ…”
Ông cố Chu tự nhủ, mặt ông vẫn còn kinh ngạc và nở nụ cười bất lực.
Can bản không có cảnh giới gì cả vì thần thì không có cảnh giới mà căn bản là vô địch.
“Ha ha ha…”
Đúng lúc này ở một bên phát ra tiếng cười lớn, mấy người định thần trở lại dõi mắt nhìn, sau đó bọn họ trông thấy phần cằm dưới của Trương Linh Phóng đã hồi phục và ông ta có thể phát ra âm thanh bình thường.
“Ông cười cái gì?”, La Hằng cau mày, lạnh lùng nói: “Đợi Diệp Thiên giải quyết xong Triệu Sóc thì tới lượt ông”.
Bọn họ sẽ không giết Trương Linh Phóng một cách dễ dàng được vì mọi chuyện xảy ra ở đây đều xuất phát từ ông ta nên mới có tàn cục thế này. Nơi này không khác gì địa ngục trần gian.
Nếu như giết chết đối phương luôn thì lại dễ dàng với ông ta quá.
Bây giờ đợi Diệp Thiên quay lại và xử lý Trương Linh Phóng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)