“Các vị, hi vọng các vị vẫn khoẻ”, Trương Linh Phóng chậm rãi lên tiếng.
Lúc này đối phương đã từ từ đi lại gần. Mọi người cũng nhìn rõ bộ dạng của Trương Linh Phóng hơn.
Hiện giờ ông ta trông khác hẳn so với khi tham dự tiệc mừng thọ của ông cố Chu. Lúc đó Trương Linh Phóng khí chất ngời ngời, tinh thần dồi dào.
Nhưng lúc này trông sắc mặt ông ta lộ rõ vẻ nhụt chí, và thể hiện rõ nhất qua đôi mắt.
Mắt ông ta sụp mí, đôi mắt hằn lên tia máu, đôi đồng tử mở to, khi đi lại trông lại rất chậm rãi, như thể bất cứ lúc nào ông ta cũng có thể đổ vật ra vậy.
Trương Linh Phóng đột nhiên bật cười ha hả nhưng mới cười được mấy tiếng, ông ta lại kho sù sụ, mãi một lúc sau mới đáp lời được: “Đúng vậy, quả thực là tôi muốn giết các người. Có điều chỉ là tiện tay giết mà thôi. Kẻ mà tôi nhằm tới chính là tên họ Diệp đó, tên hắn là Diệp Thiên”.
“Hiện giờ hắn ở đâu?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)