Tô Vân Hải trả lời thẳng thắn, ông ta cũng không cam lòng.
Cuối cùng ông ta thở dài một hơi, giống như tự nhủ, nhưng lại cũng giống như đang nói chuyện với ai đó: “Cũng không biết lựa chọn tới tham gia cuộc so tài ở Bắc Thiên Các lần này và hợp tác với Bắc Thiên Các rốt cục có phải là một chuyện đáng tin hay không?”
“Trước đây ta rất tự tin nhưng hiện giờ không biết vì sao ta lại rất nghi ngờ và đắn đo về tương lai.” Câu cuối cùng, Tô Vân Hải tự hỏi mình.
Chu Phong liền lên tiếng: “Sư phụ, con thấy có thể là những người được cứu kia quá kích động, trong lòng đã coi Diệp Thiên như thần thánh cho nên mới nói khoa trương như vậy.”
“Ừ.” Lúc này Tô Vân Hải mới định thần trở lại. Nghe đồ đệ nói thế, ông ta vô thức nhìn đối phương.
Sau đó lại nghe Chu Phong lên tiếng: “Mấy cô em xinh đẹp bên cạnh tên họ Diệp đó thì để lại, con gái dễ dạy dỗ. Con tự tin có thể khiến bọn họ cam tâm tình nguyện làm người con gái của mình, vả lại cho dù không thành công thì cũng phải để lại mầm mống sinh sôi cho bọn họ.”
“Thực lực bọn họ rất mạnh, thực lực của con cũng rất mạnh, đều là thiên tài. Nếu gen của con và của bọn họ hợp lại với nhau thì những đứa con sinh ra nhất định là vô cùng tài giỏi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)