Trong mắt kẻ mạnh chẳng có đúng và sai mà chỉ có muốn gì được nấy.
Lần trước Diệp Thiên tha cho Vu Thành một mạng chẳng qua là vì coi hắn chỉ là con kiến nên anh ngó lơ. Nhưng chỉ là con kiến mà lại thách thức anh hết lần này tới lần khác thì kết cục chỉ còn một con đường duy nhất đó là phải chết.
“Vu Lạc, còn không mau đưa ông cụ tới viện?” Diệp Thiên lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng.
Anh dứt lời, Vu Lạc với vẻ mặt kinh hãi kia lập tức định thần trở lại rồi vội gật đầu. Hắn nhanh chóng chạy ngay đến bên giường rồi vội vàng ôm người ông đang hôn mê bất tỉnh dậy.
Diệp Thiên dứt lời thì Vu Lan sợ hãi ra mặt. Mặc dù bà ta vẫn còn thương tâm buồn bã, thậm chí từ sâu trong lòng bà ta coi Diệp Thiên là kẻ thù nhưng sự hằn học hay hận thù đó của bà ta phần lớn đều được trỗi lên trong sự bất lực.
Sau khi trải qua tâm trạng đau đớn thương xót, Vu Lan vẫn thấy rằng mạng sống của mình quan trọng hơn.
Chí ít thì hiện tại bà ta vẫn còn một đứa con đang sống sờ sờ thế kia. Hiện giờ không thể đắc tội với ác ma trước mặt được, nếu không thì e rằng hôm nay bọn họ phải bỏ mạng ở đây cả thảy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)