Một xấp giấy chừng khoảng ba mươi tờ. Trên mỗi tờ giấy trắng đều giống như thể sơ yếu lý lịch được viết ngắn gọn. Trên đó còn có chỗ để dán ảnh, cũng có các thông tin liên quan của người được nhắc đến.
Phần giữa đã ghi chú năm cũng như trong một năm đó, người đó làm những việc gì cần liệt kê đến trong từng tháng.
“Ngô Liên Bình, ba năm trước làm quản lý cấp cao của nhà máy Lam Thiên nhưng trước khi nhậm chức, bà ta từng là bồ nhí được phó quản đốc bao nuôi, thêm nữa, bà ta đã sử dụng số tiền công là mười ba triệu ba trăm sáu mươi nghìn nhân dân tệ.”
“Nói năng hàm hồ.” sắc mặt Hồ Vạn Kỳ tối sầm cả lại.
Diệp Thiên lại nói tiếp: “Trương Dũng Toàn, quản lý cấp cao nhà máy Lam Thiên, ngày thường thích nhất là quấy rối nhân viên nữ. Một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, nhiệm vụ mỗi lần tới nhà máy đều chỉ là gạ gẫm nhân viên nữ, sau đó đưa đi ăn chơi. Trong đó có nhân viên nữ đã hơn bốn mươi tuổi và còn mang thai. Hơn một trăm nhân viên nữ nạo thai…”
Khi Diệp Thiên nói những lời này ra, ai ai nghe thấy cũng tỏ vẻ ngỡ ngàng.
Đến cả những quản lý cấp cao cũng kinh ngạc nhìn về người đàn ông cắt đầu húi cua.
Người đàn ông cắt đầu húi cua chính là Trương Dũng Toàn. Nghe xong mặt mày ông ta đỏ gay cả lên. Ông ta xông về phía Diệp Thiên nạt nộ: “Mày, loại khốn khiếp. Mày đang bôi nhọ tao. Đúng là loại ngậm máu phun người.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)