“Diệp Thiên, chuyện này…chuyện này biết làm sao đây!”
Tô Thanh Thanh ôm theo Tiểu Vũ Mao đi tới, nhìn thấy cảnh này, bối rối không biết phải làm sao cho phải!
Diệp Thiên vẫn rất bình thản, lạnh nhạt nhìn ông lão.
“Không sao, không cần để tâm, chúng ta đi!”
Nói xong, anh cũng chẳng buồn đôi co quay người rời đi.
Thấy vậy, ông lão nhíu mày quát lên lần nữa.
“Đâm vào người khác còn muốn chạy à? Tôi sẽ báo cảnh sát bắt các người, có còn xem pháp luật ra gì không hả?”
“Các người nếu muốn rời đi, thì bước qua xác ông đây rồi hãy đi. Dù sao thì tôi cũng gãy chân rồi, phần đời còn lại coi như chẳng làm ăn được gì nữa, không bằng chết quách cho xong!”
Với tài nghệ diễn xuất này không đi diễn kịch thật là đáng tiếc.
Vốn dĩ anh không muốn vạch trần ông lão, nhưng bây giờ…
Ánh mắt Diệp Thiên lạnh đi!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


