“Cô…”
Vu Đại Bảo bị bạt cho một cái nên lập tức tức giận. Thế nhưng vì đã quen với kiểu dạ vâng nghe lời quanh năm suốt tháng nên lúc này ông ta cũng không dám phản kháng, chỉ có thể nhẫn nhịn. Lúc này ông cụ Vu mới lên tiếng.
“Vu Lan, ban đầu mày không như vậy.”
Sau khi ông cụ Vu nghe xong thì liền than thở. Ông ta cũng biết việc năm xưa, cũng là do thôn Lý Gia làm sai. Đây là việc không có cách nào phản bác lại.
“Lãng phí thời gian rồi. Mau nói cho tôi biết Vu Lạc của tôi ở đâu? Nó là con trai tôi. Người làm mẹ như tôi có quyền được biết.”
Vu Lan sốt ruột. Hiện giờ Vu Thành bị phế và chưa bị đồn ra ngoài. Nhưng nếu bị đồn ra ngoài hoặc bất cứ lúc nào bị nhà họ Vu biết được thì trong di chúc chắc chắn không có phần nhà bọn họ.
Cho nên trước khi tin này bị đồn ra thì nhất định phải nhanh chóng tìm được Vu Lạc về.
“Mày thật sự coi nó là con thì không phải bây giờ mới sốt ruột tìm nó.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
