Cả quán bar lại yên tĩnh trở lại. Tên dẫn đầu là Hồ Cường, là đàn em ruột của anh Hổ.
Nói về thủ đoạn, thì hắn ta còn tàn độc hơn tên tóc vàng khi nãy nhiều.
Nhìn thấy cảnh này, rất nhiều người hít sâu một hơi.
Quả nhiên tên Hồ Cường này cấm nội bất xuất ngoại bất nhập, tên tiểu tử này hôm nay đúng là đen đủi rồi.
“Hồ Cường phải không, khẩu khí cũng không tồi.” Cuối cùng Diệp Thiên cũng ngẩng đầu lên nhìn hắn ta không chút biểu cảm.
“Gọi Vương Hổ ra đây, toàn thứ bỏ đi như các người, quá kém.”
Giọng Diệp Thiên không quá to nhưng khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc đến mức há to miệng.
Tên này dám tìm Vương Hổ? Hắn không phải là điên rồi chứ? Là có chỗ dựa hay do còn trẻ nên nông nổi nhất thời?
Trong chốc lát, tất cả mọi người hướng ánh nhìn đầy thương hại về Diệp Thiên.
Cảnh đắc tội với anh Hổ thì hầu như chẳng có kết cục nào là tốt đẹp cả.
“Dựa vào mày mà đòi gặp anh Hổ? Đúng là khoác lác không biết ngượng mồm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)