Cứ thế, Chung Ý Văn được phen huênh hoang, hiện rõ nụ cười đắc ý.
Sự tung hứng của mọi người rất hợp ý hắn ta!
Hắn từ nhỏ vốn đã thích cảm giác trên đỉnh, được mọi người cung phụng.
“Ha ha, mọi người khách khí quá rồi, mời ngồi mời ngồi”.
Chung Ý Văn nở nụ cười chào hỏi với mọi người, dù là hắn không quen bất kì ai.
Nhưng mọi người biết hắn là đủ rồi.
“Nói đi, ông già Tô Trần Vũ đi đâu rồi? Ông ta van nài mời tôi tới đây, không lẽ ông ta không tới chứ?”
Chung Ý Văn rảo mắt nhìn chung quanh không thấy Tô Trần
Văn, hắn hỏi với thái độ trêu đùa.
“Có việc? Lão già ấy thì có việc quái gì?”
Chung Ý Văn vừa chửi, vừa đi vào phía phòng nhỏ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

