"Ngài Diệp nhận ra tôi ư?"
Vừa nghe thấy Diệp Thiên nói ra thân phận của mình, người đàn ông có chút kinh ngạc.
Diệp Thiên nhẹ nhàng lắc đầu: "Chỉ là đoán mà thôi, dám đến chỗ tôi lúc này chỉ có mình Tô Thành Vân ông."
"Tốt!" Mắt Tô Thành Vân lóe lên.
"Ngài Diệp quả nhiên không phải người tầm thường. Tô Thành Vân đường đột đến thăm, hy vọng Ngài Diệp sẽ không chê trách!"
Diệp Thiên nhẹ nhàng vẫy tay: "Không dám trách, nhưng có việc gì thì nhanh nói vì thời gian của tôi có hạn!"
Tô Thành Vân mỉm cười, lấy ra một thiệp mời vàng óng, đích thân đưa đến trước mặt Diệp Thiên.
"Ngài Diệp, ba ngày nữa, tôi sẽ tổ chức tiệc chiêu đãi tại trung tâm thương hội, nếu như ngài có thể đến thì đó là vinh hạnh của lão già này rồi.
Tô Thành Vân mỉm cười: "Ngài cười chê rồi, không kể là việc của ai, tất cả đều vì lo cho Dung Thành mà thôi! Bây giờ uy danh của ngày đang lớn, không ai sánh kịp, lẽ nào không muốn làm chút gì đó sao?"
Diệp Thiên vẫn lắc đầu, "Tôi thực sự không hứng thú với những thứ này!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
