Từ Thiên Minh thừ người ra một lúc, sau đó như nhớ ra điều gì đó, toàn thân bỗng nhiên run lên bần bật, nhanh chóng quay mặt đi chỗ khác.
“Từ Thiên Minh, đôi mắt này anh dùng lâu như vậy rồi, đã quá là dễ dãi cho anh rồi”.
Giọng nói sắc lạnh của Diệp Thiên lại vang lên một lần nữa, làm Từ Thiên Minh đổ mồ hôi hột.
“Bây giờ, cũng đã đến lúc trả lại rồi!”
Nói rồi, vung nhẹ tay phải.
“Aaaaaaaaaa!”
Từ Thiên Minh muốn nhắm mắt lại, nhưng lại chậm một bước.
Trong tiếng hét thất thanh, từ hai khóe mắt của Từ Thiên Minh nhỏ ra từng giọt máu tươi.
Bên trong hốc mắt đã hoàn toàn trống rỗng!
Ở đằng xa những người qua đường cũng dần tản đi hết.
Theo như họ thấy thì cách mà Diệp Thiên làm thực sự có phần tàn nhẫn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

