Trong lúc nói chuyện, Diệp Thiên hơi ngả người ra sau, tránh được cú đá chắc như đinh đóng cột của Từ Vĩ Phong.
Cùng lúc đó, tay phải anh phẩy nhẹ, đánh trúng vào nắm đấm của lão Lí.
Lão Lí cảm giác giống như vừa đánh phải một tấm thép, một cơn đau dữ dội kéo đến, đau đến nhe răng trợn mắt.
Thấy hai người chỉ một đòn đã bị đánh hạ, mặt của Lão Dương liền biến sắc, đang định thu lại nắm đấm, thì đã không còn thấy bóng dáng Diệp Thiên đâu nữa.
"Chuyện gì xảy ra vậy?" Lão Dương cau mày, hoảng loạn!
""Cẩn thận!"
Giọng nói sợ hãi của Từ Vĩ Phong vang lên, lão Dương cảm thấy có điều chẳng lành, quay người lại thì nắm đấm của Diệp Thiên phang ngay xuống ngực ông.
"Phụt!"
Lão Dương bị đòn chí mạng, phụt ra cả một miệng máu, dính cả vào mặt lão già Chu.
Toàn thân co giật, xem ra không qua nổi rồi.
"Chết tiệt, chạy!"
"A!"
Tiếng hét thảm thương lại vang lên, quả thực làm cho đầu người ta muốn nổ tung!
Từ Vĩ Phong toàn thân run rẩy, nhìn kỹ lại một lần nữa, chỉ nhìn thấy những dòng máu tươi liên tục chảy ra từ ngực lão Lí.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


