“Diệp Thiên, con người sống phải tự biết mình đang ở đâu, kẻ yếu có mạnh đến mấy cũng không thắng nổi sức thường của kẻ mạnh. Tốt nhất cậu nên nghĩ cho kỹ.” Lâm Ngũ vừa nói vừa cố gắng lấy hơi, khoé miệng ông ta cười lạnh nhạt.
Theo như ông ta thấy thì Diệp Thiên nhất định sẽ bị giao động vì ở cả Long Quốc này không ai ngu ngốc đến mức đối đầu với nhà họ Lâm.
“Nhà họ Lâm? À…”
Chỉ đáng tiếc, người ông ta đối mặt là Diệp Thiên. Diệp Thiên lạnh lùng hắng giọng, mặt không chút biểu cảm.
Lâm Ngũ cau mày vừa định lên tiếng thì chỉ thấy Diệp Thiên giơ khẽ tay phải lên phất một đường.
Phụt!
Máu tươi bắn tung toé, hai cánh tay của Lâm Ngũ đứt rời.
Lâm Ngũ tức tối nghiến chặt răng, ông ta hận không thể tróc xương lột da Diệp Thiên.
“Vậy sao? Chỉ có điều tôi không nhìn ra được ông có khả năng đấy.” Diệp Thiên lạnh lùng lên tiếng, sát khí đằng đằng khiến Giả Vi Dân cảm thấy lạnh run người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
