Diệp Thiên nhìn về phía xa xăm. Anh không lên tiếng, Tô Thuỵ Sinh và Tô Thanh Thanh cũng không nói gì.
Một lúc sau Diệp Thiên mới quay người lại, sắc mặt vẫn không chút biểu cảm: “Đi thôi.”
Nói xong, anh nhấc bước đi trước.
Cảnh này đến Tô Thuỵ Sinh cũng có thể nhìn ra Diệp Thiên có tâm sự. Với thân phận và địa vị của Diệp Thiên thì việc khiến anh phải ưu lo sầu thì thật sự không nhiều.
Hai chiếc xe một trước một sau lần lượt rời đi và nhanh chóng tiến vào núi Thiên Khuyết.
Trên núi Thiên Khuyết, mọi thứ vẫn vậy. Dù con trai đau đớn đến chết đi sống lại nhưng Tôn Minh Đức vẫn không dám làm gì. Vì ông ta biết chỉ cần nhất cử nhất động của ông ta thì cái chờ đợi nhà họ Tôn sẽ chỉ là kiếp nạn.
Diệp Na càng vui mừng hơn cả, cô ôm lấy Tiểu Vũ Mao rồi thơm cô bé không ngừng. Cô ấy thực sự đã bị doạ cho hết hồn.
“Cậu Diệp…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
