“Tiểu tử, tôi biết cậu rất hung hăng, nhưng ở đây không phải là nơi cậu có thể hung hăng.”
Người đàn ông trừng mắt nhìn Diệp Thiên, trong mắt hắn ta chỉ toàn là tự kiêu và ngạo mạn.
“Chẳng có ai là không biết ở cái thị trấn Lâm Hoa này, ngoại trừ ông hai nhà họ Tô ra thì Chu Bằng tôi chưa từng coi ai ra gì? Tôi khuyên cậu tốt nhất ngoan ngoãn ra khỏi đây, nếu không hậu quả cậu không gánh nổi đâu.”
Hắn vốn cho rằng Diệp Thiên chỉ là một nhân vật tầm thường, nhưng không ngờ lại là một tên có chút thủ đoạn.
Hắn nghĩ vậy nên vỗ mông hai cô ả bên cạnh. Hai cô ả lúc này mới đứng dậy rời đi không mấy vui vẻ.
“Tiểu tử, nói đi, cậu đến thị trấn Lâm Hoa làm gì? Đừng nói với tôi là đến để du lịch.” Chu Bằng lại lên tiếng hỏi Diệp Thiên, giống như đang thẩm tra phạm nhân, ánh mắt vô cùng dữ dằn.
Diệp Thiên mở to mắt điềm tĩnh nhìn ông ta: “Chu Bằng, 35 tuổi, người Dung Thành, 29 tuổi đi cướp bóc bị phát lệnh truy nã, trốn tới Lâm Thành, được Tô Trần Phi cứu giúp, từ đó về sau theo hầu ông ta.”
“Còn bây giờ ông ta giao cho ông nhiệm vụ giám sát tất cả những người tới Lâm Hoa, tôi nói phải không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)