Trông thấy Chu Phúc Tông, Mạc Lôi chau mày đột nhiên có một dự cảm chẳng lành.
Theo như kế hoạch thì chẳng phải Chu Phúc Tông bị cột lại như chó, còn nhà họ Chu sẽ do Mạc Hải nắm trong tay sao? Nhưng sao ông ta lại ra ngoài được?
“Tôi…”
Nghĩ tới Mạc Lôi và Mạc Lão đều cùng một hội, Chu Phúc Tông chột dạ.
Dù sao thì ngay từ đầu Mạc Lão đã dày vò ông ta quá đáng sợ, đáng sợ đến mức Chu Phúc Tông thậm chí ám ảnh trong lòng.
Nghe thấy giọng ông ta, Xà Vương và Vương Hưng đều kinh ngạc.
Chẳng trách mà Chu Phúc Tông lại biệt tăm một cách kỳ lạ trong vòng ba năm, hoá ra là bị người của Bạch Cốt Hội giam giữ.
Hắn biết rằng Chu Phúc Tông có thể ra ngoài thì tuyệt nhiên không phải là ngẫu nhiên. Vì chỉ cần Mạc Hải còn một hơi thở cuối cùng thì tuyệt đối không thể để chuyện này xảy ra.
“Chuyện này, tôi không biết.” Đối diện với câu hỏi lạnh lùng như băng của Mạc Lôi, Chu Phúc Tông cúi đầu, nói không nên lời, sắc mặt trắng bệch.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
