"Giờ thì, dẫn tôi đi gặp Chu Phúc Tông." Diệp Thiên ngẩng đầu, sự kiên nhẫn hiện nơi đôi mày sắc bén của anh đã chẳng còn mấy nữa.
"Lũ phế vật, một lũ phế vật." Chu quản gia rống lên giận dữ, lườm Chu Phong với vẻ lạnh như băng. Bình thường toàn tâng bốc mình giỏi cỡ nào. vậy mà đến lúc quan trọng lại ăn hại. Rõ là còn không bằng cả phế vật.
"Tiểu tử, đừng trách tôi không có nhắc nhở cậu, giờ cậu đi thì còn kịp đấy. Nếu lão Mạc mà biết đến chuyện này thì cậu chết chắc." Chu quản gia nhìn Diệp Thiên bằng con mắt tôi độc, trong giọng nói của ông ta ngập tràn sự uy hiếp.
Diệp Thiên chẳng sợ hãi gì cả, anh liếc nhìn ông ta: "Vẫn câu nói ấy, tôi tìm Chu Phúc Tông, ai chắn đường, giết không tha."
"Cậu." Chu quản gia thấy Diệp Thiên cố chấp như vậy, ông ta như muốn phát điên lên, nhưng lại không thể làm gì anh cả.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)