Ngữ khí Diệp Thiên bình thản, nhưng hoàn toàn không hề có ý thương lượng.
“Vâng, thưa cậu.”
Quy mô của Lâm Thành không hề nhỏ hơn so với Dung Thành, tìm hai người ở một nơi rộng lớn như vậy đúng là như mò kim đáy bể.
Nhưng vì sự sinh tồn của nhà họ Lí, ông ta chỉ có thể chấp thuận.
“Ông nhớ kỹ, không được để lộ hành tung, sau khi tìm được người không được ra tay sơ suất, phải đợi mệnh lệnh của tôi.” Diệp Thiên dặn dò cẩn thận.
“Cậu Diệp, xin cậu yên tâm, tôi nhất định không làm cậu thất vọng.” Lí Sùng Ninh quả quyết.
“Đi đi, ông chỉ có ba ngày.” Nói xong Diệp Thiên đứng dậy rời đi.
Lí Sùng Ninh không dám chậm trễ, vội vàng đặt vé máy bay, bay thẳng tới Lâm Thành ngay trong đêm.
Diệp Thiên quay về núi Thiên Khuyết cũng đã là tối muộn. Anh cứ tưởng Tô Thanh Thanh ngủ rồi, nhưng nào ngờ vừa đẩy cửa ra thì thấy bộ dạng Tô Thanh Thanh đang nằm trên sô pha. Môi cô ấy nhếch lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

