Tuy họ nghĩ thầm trong bụng là vậy, nhưng chuyện thực tế khác xa với tưởng tưởng.
Diệp Thiên cười nhạt: "Mọi người thường nói kí ức là cội nguồn của nỗi đau, có vài người, ta nên quên đi thì sẽ tốt hơn đấy."
"Cô Tô, cô nói xem có đúng không nào?" Diệp Thiên ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Tô Vân Nhi.
Bốn mắt nhìn nhau, con ngươi linh hoạt của Diệp Thiên tưởng như có thể xuyên thấu mọi vật, khiến ánh mắt của Tô Vân Nhi trốn tránh trong vô thức: "Anh Diệp nói hay quá. Gặp được nhau là cái duyên cái phận kia mà, tôi có thể ngồi cạnh anh không?" Tô Vân Nhi lấy lại trạng thái thường ngày một cách nhanh chóng, giọng nói dịu dàng nhường kia khiến chẳng một người nào có thể từ chối.
Diệp Thiên xua tay: "Tiếc quá, ở đây hết chỗ ngồi rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)