“Không phải ông định tìm tôi để trả thù sao? Tôi đến rồi, sao ông phải chạy?”
Diệp Thiên lên tiếng một cách lạnh lùng khiến Đào Thành run rẩy, ông ta cúi đầu không dám nói lời nào.
“Cậu là Diệp Thiên?”
Lý Hiển chau mày, liếc nhìn Diệp Thiên từ trên xuống dưới, ánh mắt đột nhiên loé lên.
“Thú vị đấy. Chả trách.”
Diệp Thiên quay đầu lại, nhìn ông ta lãnh đạm: “Nói đi, ông chỉ có một cơ hội.”
“Diệp Thiên, mày rốt cục muốn làm gì? Mày tưởng rằng không ai trị được mày à?”
Vừa nói ông ta vừa lùi người về sau để giữ khoảng cách với Diệp Thiên.
“Dám động vào người của tôi, chết đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


