Bệnh viện Nhân dân số 1 Dung Thành.
Trải qua mấy giờ đồng hồ băng bó, Mạnh Hải và Tôn Minh lúc này mới được đưa ra khỏi phòng cấp cứu khoa ngoại.
Cũng từng ấy thời gian Lý Văn chờ đợi bên ngoài, bấy giờ ông mới thờ phào nhẹ nhõm.
Lý Văn vội gọi điện cho Giả Vi Dân, báo tình hình ổn định.
“Mẹ kiếp! Thằng Diệp Thiên, Vương Hô khốn nạn. Tao với chúng mày suốt kiếp không đội trời chung. Hại tao đau đớn ra nông nỗi này.”
Mạnh Tử nghiến chặt răng nói trong đau đớn.
Tôn Minh bị thương nghiêm trọng hơn. Toàn thân băng bó chỉ lộ hai con mắt, không nói được lời nào.
Song có thể thấy rõ nỗi căm phẫn trong ánh mắt hắn.
Đường đường là thiếu gia đất thủ đô, mà những hai lần bị đám xã hội quây đánh hội đồng ra nông nổi này. Kì thực là nỗi ô nhục không thể rửa sạch.
Thù này không trả, chúng sao nuốt được cục tức này?
“Lý Văn, nhóc con Giả Nguyên đâu rồi? Bảo cậu ta gọi đàn em, tôi phải giết thằng khốn Diệp Thiên. Còn cả thằng đệ Vương Hổ của nó nữa, tôi phải bẻ gãy hết xương trên người nó.”
Mạnh Hải thẳng người hơn hẳn, nhưng mấy câu hắn vừa nói như rít ra từ kẽ răng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)