Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vương Ích buông một câu làm Tiền Ngọc Đình đang hung hăng phải nghẹn họng, lại bực bội bổ sung: “Qua điều tra, Giản Tư và Phương Lương không có quan hệ tư tình, chuyện không có bằng chứng thì đừng có nói nhảm! Còn cô, thay người tình cũng nhanh thật đấy! Hèn gì chồng mất tích hai ba tháng mới nhớ ra báo cảnh sát.”
Ngực Tiền Ngọc Đình không ngừng phập phồng, cuối cùng hậm hực rút tay đang chỉ vào Giản Tư lại: “Ngoại tình không phạm pháp, đúng không?”
Đúng là không phạm pháp, chỉ là vô đạo đức.
Trong lòng Giản Tư thầm bổ sung thêm một câu: Tiền Ngọc Đình rõ ràng là “vừa ăn cướp vừa la làng”, bản thân không sạch sẽ, lại còn vu khống cô có tư tình với Phương Lương.
“Ngoại tình không phạm pháp, vậy giết người thì sao?” Vương Ích lạnh lùng nói: “Tại sao họ lại chết ở nhà cô?”
Tiền Ngọc Đình sững sờ, chỉ vào mũi mình hỏi ngược lại Vương Ích: “Các ông sẽ không nghi ngờ một mình tôi giết ba người bọn họ đấy chứ? Tôi là một phụ nữ yếu ớt bê người còn khó khăn! Huống chi là chôn người!”
“Trả lời đàng hoàng!”
Vương Ích tiếp tục thẩm vấn, sự chú ý của Giản Tư quay trở lại máy tính: việc tìm kiếm thông tin đã kết thúc.
Cô và Cổ Kinh Hồng dán chặt mắt vào màn hình.
Hóa ra Tiền Ngọc Đình lại là hội viên VIP của “Câu lạc bộ Dị Giáo”!
“Câu lạc bộ Dị Giáo” chuyên mai mối cho các khách hàng cao cấp có nhu cầu đặc biệt.
Giản Tư ngay lập tức hack vào sào huyệt của Câu lạc bộ Dị Giáo, sao lưu tất cả thông tin của các cấp cao, hội viên và các tài liệu khác vào máy tính.
Khi nhìn thấy những bức ảnh gợi cảm kích thích không ngừng xuất hiện, trong lòng Giản Tư chỉ khẽ tặc lưỡi, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong mà.
“Tắt đi, tắt đi.” Hai tai Cổ Kinh Hồng lập tức đỏ bừng, miệng không ngớt giục.
Phát hiện Cục trưởng Cổ vô cùng thuần khiết, Giản Tư “ồ” một tiếng, tắt các trang liên quan đi.
Theo ghi nhận từ các camera giám sát, trong số ba nạn nhân có hai người duy trì quan hệ tình nhân “tay ba” lâu dài với Tiền Ngọc Đình, thường xuyên ăn nằm ở nhà cô ta, mỗi lần đến lại ở lại hai ba tiếng đồng hồ.
Hai ba tháng trước, hai nạn nhân cùng nhau vào khu dân cư, nửa ngày sau chỉ có một người đi ra.
Và từ đầu đến cuối, Tiền Ngọc Đình vẫn đi lại đều đặn, chưa từng gián đoạn.
Xem xét hết toàn bộ, Tiền Ngọc Đình không chỉ tham gia giết người giấu xác mà thậm chí còn có thể là chủ mưu!
“Không phải như tôi đang nghĩ đấy chứ?”
Giản Tư và Cổ Kinh Hồng liếc mắt nhìn nhau.
Cổ Kinh Hồng lập tức đứng dậy đi tìm Vương Ích để trao đổi tình tiết vụ án, Giản Tư cũng sắp xếp các thông tin hữu ích và lưu vào máy tính.
Khi cô ôm máy tính xách tay đến cửa, liền nhìn thấy Vương Ích đã vội vàng chạy xuống lầu.
“Sao thế?”
Cổ Kinh Hồng: “Tiền Ngọc Đình lại muốn chạy.”
Tiền Ngọc Đình rất xảo quyệt, vừa thấy sự việc bại lộ, cô ta lập tức đánh lạc hướng Vương Ích trước rồi lấy cớ hết thuốc lá để xuống lầu mua.
Vương Ích thấy Tiền Ngọc Đình trông có vẻ thực sự sợ hãi nên đã bảo Tiểu Chu đi cùng cô ta.
Lúc đó Cổ Kinh Hồng vẫn chưa nói với Vương Ích về lượng lớn thông tin mà Giản Tư đã tra được.
Giản Tư cười gượng: “Ông ấy... ổn không?”
Cổ Kinh Hồng phì cười, giơ tay xoa đầu Giản Tư một cái.
Cử chỉ thân mật đột ngột này làm cả hai đều ngây người một chút, một người ngẩng đầu nhìn trời, một người cúi đầu nhìn máy tính xách tay, khép lại sự lúng túng một cách lịch sự nhưng không hề thiếu tôn trọng.
Sự thật chứng minh, Vương Ích đã có tuổi, quả thực không ổn lắm.
Ông ấy không đuổi kịp Tiền Ngọc Đình, chỉ đưa về một Tiểu Chu xui xẻo bị Tiền Ngọc Đình đập một viên gạch vào đầu.
“Mau, mau truy nã Tiền Ngọc Đình, đừng để cô ta chạy thoát!” Vương Ích thở hổn hển nói.
“Không chạy thoát được đâu.” Cổ Kinh Hồng hướng về phía Giản Tư hất cằm: “Cô ấy đang điều chỉnh camera giám sát rồi.”
Anh ta hoàn toàn không dám đặt cược toàn bộ vào sự “tráng kiện tuổi già” của Vương Ích.
Vương Ích cũng không chần chừ, lập tức giao Tiểu Chu cho đồng nghiệp đi băng bó vết thương rồi rút điện thoại ra yêu cầu các bộ phận liên quan cử cảnh sát tuần tra bắt giữ theo hướng Giản Tư cung cấp.
Bên này, Tiền Ngọc Đình ỷ vào sự quen thuộc địa hình liên tục tránh được nhiều camera, cuối cùng đến một con hẻm vắng vẻ, vứt bỏ kính râm, áo khoác, đang móc quần áo từ túi ra chuẩn bị hóa trang thì đụng phải cảnh sát tuần tra đến.
“Cảnh sát đây! Tiền Ngọc Đình, giơ tay lên!”
Hai cảnh sát dần tiến đến gần, Tiền Ngọc Đình giả vờ giơ tay đầu hàng rồi ném túi xách và quần áo trùm thẳng vào đầu người đến, quay người bỏ chạy!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




