Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Họ tên?”
“Giản Tư.”
“Giới tính?”
“Nữ.”
“Tuổi?”
“23 tuổi.”
“Nghề nghiệp?”
“Thám tử tư…”
…
Giản Tư tuyệt đối không ngờ, một công dân năm tốt mẫu mực như cô cũng có ngày bị còng tay vào sở cảnh sát vì bị coi là nghi phạm.
Đây đã là lần thẩm vấn thứ mười một trong vòng hai ngày, mỗi lời mở đầu đều giống như copy-paste.
Giản Tư bất lực nhấn mạnh với viên cảnh sát trung niên ngồi ở đối diện: “Chú cảnh sát ơi cháu xin chú, những gì cháu nói đều là sự thật mà! Cháu không phải tình nhân của Phương Lương, cũng không biết anh ta đi đâu cả!”
Người thuê cô điều tra vụ vợ ngoại tình cách đây ba tháng đã mất tích, làm sao cô có thể biết anh ta ở đâu chứ?
Nếu chuyện này mà bị lộ ra ngoài, cô sẽ không còn mặt mũi nào mà lăn lộn trong giới thám tử tư nữa.
“Thật sao?”
Viên cảnh sát trung niên tên Vương Ích nhìn chằm chằm Giản Tư với đôi mắt thâm quầng vì thức khuya, biết thời gian đã chín muồi, ông ấy liền hỏi một câu mà trước đây chưa từng hỏi:
“Từ bốn giờ đến sáu giờ chiều ngày sáu tháng Ba, cô ở đâu?”
Giản Tư nhớ lại: “Ở văn phòng chỉnh sửa tài liệu hình ảnh của khách hàng.”
“Cách ba tháng rồi mà vẫn có thể trả lời rõ ràng như vậy à?” Ánh mắt Vương Ích thoáng chút lạnh lẽo.
“Thưa cảnh sát, trí nhớ tốt không phạm pháp, đúng không?”
“Nghiêm túc một chút!” Vương Ích đột ngột đập mạnh xuống bàn, quát lớn: “Mạng người là chuyện hệ trọng, trả lời câu hỏi cho đàng hoàng! Chiều ngày sáu, sau khi rời khỏi văn phòng cô đã đi đâu?”
“Cháu đi dạo phố một lúc rồi về nhà.” Giản Tư ngoan ngoãn trả lời.
“Có ai làm chứng không?”
“Không.”
Ánh mắt Vương Ích nhìn Giản Tư càng lúc càng gay gắt: “Cô bé, tôi khuyên cô thành thật khai báo sẽ được khoan hồng, còn có thể tranh thủ được sự xử lý nhân đạo. Bằng không…”
Trước khi cảnh sát tìm đến, Giản Tư không hề biết Phương Lương đã mất tích, cô dở khóc dở cười nói: “Cháu thật sự không biết phải khai cái gì hết. Nếu là mất tích, chú tìm người là được rồi, giữ cháu lại để khai cái gì đây chứ? Trừ khi Phương Lương không phải mất tích mà là chết rồi.”
Ở đối diện, khuôn mặt của chú cảnh sát trung niên không hề có một chút ý cười.
“Cháu đoán đúng rồi sao?” Giản Tư bỗng rùng mình.
Vậy thì cô lại càng không hiểu.
Không phải là chưa tìm thấy thi thể sao, làm sao xác định người đã chết rồi?
“Vết máu.” Vương Ích lại đưa qua một bức ảnh, phản ứng Luminol khắp cả căn phòng.
Đây là nhà của Phương Lương, cô đã từng đến đó một lần với anh ta.
“Lượng máu đủ lớn cũng có thể kết luận người đã tử vong. Người cuối cùng mà anh ta liên lạc trước khi mất tích là cô, hơn nữa hiện trường vụ án có dấu vân tay của cô, cô cũng không có bằng chứng ngoại phạm vào thời điểm đó; ngay cả vợ của Phương Lương cũng nghi ngờ hai người ngoại tình… Thời gian, động cơ đều đầy đủ. Hacker số một mạng tối “Key”, cô còn không chịu thành thật khai báo nữa sao?”
Vương Ích đập mạnh một cái xuống bàn làm Giản Tư vốn đã kinh hoàng vì bị lộ thân phận lại càng thêm giật mình.
Chuỗi bằng chứng bất lợi, lời buộc tội của gia đình nghi phạm, hình ảnh cuối cùng camera ghi lại được trước khi người đàn ông mất tích là Giản Tư hóa trang đến gửi tài liệu cho Phương Lương…
Đáng sợ hơn là thân phận hacker của cô, có khả năng xóa bỏ mọi dấu vết bất lợi cho cô khi Phương Lương còn sống để trốn tránh sự trừng phạt của pháp luật.
Cảnh sát căn bản không phải là nghi ngờ cô, mà là đã khẳng định cô chính là hung thủ!
Như cảnh sát Vương nói, tình huống rất bất lợi cho cô.
“Cháu có thể giúp các chú tìm thấy Phương Lương.” Giản Tư bất ngờ đổi giọng, nói nhỏ: “Nhưng cháu có một yêu cầu.”
Máy tính xách tay được mang đến, tấm màn rèm phòng thẩm vấn được kéo lại. Vương Ích tắt màn hình giám sát, chỉ để lại một mình Giản Tư, một chiếc máy tính xách tay trong phòng.
“Nửa giờ sau chú hãy quay lại, cháu nhất định sẽ tìm thấy Phương Lương để chứng minh sự trong sạch của mình. Trước đó, hy vọng không ai trong số các chú bước vào đây.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)