Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Làm Thế Nào Nuôi Lớn Lão Bà Xinh Đẹp Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

Hai người vừa nhìn nhau, gần như đồng thời thốt lên nghi hoặc trong lòng: “Đường Tiểu Ngư vậy mà ăn trứng gà.”

Bảo mẫu trong nhà chỉ đến theo giờ, hơn nữa Đường Tiểu Ngư lại có tính chiếm hữu rất mạnh với đồ của mình. Mỗi lần chơi xong, phòng khách thường biến thành chiến trường hỗn loạn giữa Ultraman và quái vật nhỏ. Theo lẽ thường, phòng khách tuyệt đối không thể gọn gàng đến mức này.

Cả hai mở hệ thống camera trong nhà, chuẩn bị xem lại cho rõ ngọn ngành.

Vừa mở video, hai người còn suýt nữa bật cười vì vui mừng. Đứa trẻ trong nhà chẳng những có bạn bè, còn giống như lớn lên chỉ sau một buổi chiều. Vừa biết chăm sóc người khác, vừa biết dọn dẹp, thậm chí còn chịu ăn trứng gà. Quả thật là vượt xa độ tuổi.

Đường Tiểu Ngư sinh non, lúc nhỏ sức khỏe yếu. Bên y học cổ truyền từng kê phương thuốc, yêu cầu ăn mỡ trứng gà, phải xào lòng đỏ đến cháy đen rồi mới cho ăn. Sau hai lần nếm thử, mỗi lần nhìn thấy trứng gà, Đường Tiểu Ngư đều tránh thật xa, mắt ngấn nước, nhất quyết không chịu động đũa.

Hai người bắt đầu tua lại camera.

Buổi trưa hôm đó, Đường Tiểu Ngư chơi xe nâng chán chê, lại biểu diễn tiết mục ca hát xong thì bụng bắt đầu réo vang.

Uống sữa vẫn chưa no, cậu bé hớn hở kéo ghế, tự mình pha sữa bột. Nước đổ vung vãi, sữa bột rơi đầy bàn. Rõ ràng trên bàn ăn có sẵn cháo và đồ ăn vặt, nhưng cậu bé vẫn kiên quyết pha sữa, miệng lẩm bẩm: “Uống sữa thì sẽ lớn cao.”

Chẳng mấy chốc, bàn và sàn nhà đều lộn xộn. Eric bế cậu bé sang một bên. May mắn thay, sữa bột nhập khẩu từ nước F, trên hộp có tỷ lệ pha dễ hiểu. Eric nghiêm túc pha xong, từng ngụm đút cho cậu bé uống.

Đường Tiểu Ngư uống được một nửa thì nhất quyết đổ phần còn lại cho Eric.

Cậu bé vừa kéo tay Eric vừa nói không ngừng: “Anh có đói không. Ba ba nấu cháo đó. Còn có bánh sữa thơm nữa.” Thực ra là chính bụng cậu bé đang đói, kêu liên hồi.

Eric nghe không hiểu hết lời nói, nhưng cảm nhận rõ cái bụng tròn vo dán sát cùng tiếng kêu nhỏ. Cậu bé này rõ ràng là đói.

Không quen thuộc với gian bếp, Eric chỉ nhận ra tủ lạnh. Sau một hồi tìm kiếm, trứng gà được lấy ra, cho vào nồi luộc. Đun xong, còn cẩn thận rửa sạch ấm nước từ trong ra ngoài.

Ban đầu Đường Tiểu Ngư không chịu ăn trứng. Nhưng nhìn Eric nghiêm túc bóc vỏ, chẳng hiểu vì sao lại ngoan ngoãn há miệng.

Cậu bé chỉ ăn lòng trắng. Phần lòng đỏ được Eric ăn hết.

Hai đứa trẻ cứ như vậy cùng nhau trải qua trọn vẹn một buổi chiều.

Đường Tiểu Ngư đói thì Eric pha sữa. Đường Tiểu Ngư buồn ngủ thì Eric bế ra thảm. Đợi cậu bé ngủ say, Eric mới cẩn thận dọn đồ chơi, xếp lại từng món vào thùng. Chiếc xe nâng mà Đường Tiểu Ngư yêu quý nhất được đặt lên trên cùng.

Cứ ngỡ con mình lớn lên rồi.

Hóa ra là con nhà người khác hiểu chuyện.

Xem xong đoạn camera, hai người lặng im một lúc.

Úc Ngôn chống cằm, chậm rãi nói: “Tôi thấy để Eric chuyển về trong nước học là rất cần thiết.”

Trịnh Đình Dương gật đầu: “Đồng ý.”

Úc Ngôn lại cười: “Nhưng hôm nay Đường Tiểu Ngư ăn trứng gà đó. Rất đáng khen. Ngày mai mua cho con một chiếc xe nâng mới đi.”

Trịnh Đình Dương không chút do dự: “Đồng ý.”

Một tầng một hộ.

Thang máy dừng lại ở tầng trệt, đưa về căn nhà mới. Căn hộ này, Tiêu Khải chỉ ghé qua hai lần lúc trang trí.

Vừa bước vào cửa, Eric thoáng có cảm giác như trở lại nước F. Phong cách nội thất gần giống biệt thự nơi sinh sống từ nhỏ. Trong phòng ngủ, trên giường đặt thêm hai con thú bông. Một con cừu nhỏ, một con cá xanh. Đều dài cỡ nửa cánh tay, được Úc Ngôn mang đến trang trí.

Eric đứng nhìn một lúc, rõ ràng ngửi thấy trên đó còn vương mùi tin tức tố non nớt của trẻ con.

Tiêu Khải vừa vào nhà đã nghe điện thoại, tranh thủ lúc rảnh tay đặt cơm hộp.

Người làm cha rất bận.

Phần lớn thời gian, khi về nhà, đồ ăn do bảo mẫu chuẩn bị đều nguội lạnh. Lò vi sóng lại không dùng quen. Vì vậy đa số đều đặt cơm hộp.

Eric ăn xong thì thu dọn gọn gàng, rồi mở vali, lấy vở học tiếng phổ thông.

Tiêu Khải biết con trai tự lập, xử lý xong công việc với thư ký mới ngồi xuống bên cạnh.

Nghe vài âm phát chưa chuẩn, Tiêu Khải sửa từng chữ: “Là xin chào.”

Xin chào.

Trong đầu Eric hiện lên hình ảnh buổi sáng, một cục tròn nhỏ chen vào tầm mắt, lớn tiếng nói một câu “Bùn gào.”

Cậu bé ngẩng lên hỏi: “Daddy. What’s his name.”

Tiêu Khải xoa đầu con trai: “Úc Đường.”

Eric phát âm hơi lệch, nghiêm túc lặp lại: “Cá… Đường.”

Tiêu Khải bật cười. Phát âm sai nhưng gọi đúng. Úc Đường cũng chính là Đường Tiểu Ngư.

“Tiểu Úc Đường.”

Eric thử lại: “Đường Tiểu Ngư.”

“Yep.”

Eric lẩm nhẩm lại lần nữa: “Đường Tiểu Ngư.”

“Although I don’t know, it sounds cute.” (Mặc dù không biết là gì, nhưng nghe rất đáng yêu.)

Câu tiếng Trung đầu tiên Eric học là “xin chào”. Câu thứ hai, là “Đường Tiểu Ngư”.

Cuối tuần, hai người cha đều sắp xếp thời gian nghỉ ở nhà để ở bên đứa trẻ.

Hôm trước chơi quá sức, sáng sớm Úc Đường chỉ lơ mơ thức dậy đi vệ sinh, uống xong một ly sữa bò rồi lại lăn về giường ngủ tiếp. Gần chín giờ, Úc Ngôn mới sang phòng trẻ con, kéo rèm cửa để ánh nắng tràn vào.

Úc Ngôn đứng bên giường gọi nhẹ: “Tiểu bảo, dậy thôi.”

Úc Đường khẽ cựa mình, bàn tay nhỏ xoa xoa mặt. Gương mặt mềm mại áp vào chăn bông, hoàn toàn không có chút cáu kỉnh khi bị đánh thức. Cậu bé đá chăn sang một bên, hàng mi dài khép hờ tạo thành bóng mờ nhè nhẹ, trông như một con thú nhồi bông bé xíu. Dù chưa mở mắt, hai cánh tay ngắn đã vươn ra, rõ ràng là đòi ôm.

Trịnh Đình Dương bước tới bế cậu bé lên. Gương mặt nhỏ ấm nóng cọ cọ, chiếc mũi khẽ động, như đang tìm kiếm mùi quen thuộc trên người daddy.

Trẻ con Omega bẩm sinh cần hấp thụ tin tức tố để cảm thấy an tâm. Mỗi năm đều phải tiêm một mũi tuyến thể, giống như tiêm phòng, giúp tuyến thể phát triển ổn định. Bình thường ở độ tuổi này, trẻ con hầu như chưa có tin tức tố rõ ràng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc