Là chủ nhân nhỏ trong nhà, Đường Tiểu Ngư hào phóng chia sẻ nửa ly sữa trong bình cho Eric.
Eric yên lặng lau sạch mặt bàn, đặt ly sang một bên, cầm Ultraman ngồi trên thảm, chờ xe nâng tới đón.
Cậu bé từng có rất nhiều đồ chơi, cũng có Ultraman, nhưng chưa bao giờ thật sự hứng thú. Những món đồ nhựa vô tri không thể đưa cậu bay tới bên phụ thân, đọc sách còn mang lại nhiều ý nghĩa hơn.
Nhưng lúc này, Eric bị buộc rời khỏi sách điện tử, cầm Ultraman, ngồi trên thảm nhìn về phía xa.
Đường Tiểu Ngư đẩy chiếc xe nâng cao đến đầu gối, tiến lại gần, miệng phát ra âm thanh còi xe, tiếng vang lên sau dấu hai chấm: “Tích tích tích.”
Eric hít sâu một hơi.
Hóa ra Ultraman không nhất thiết phải bay trên trời.
Cũng có thể ngồi xe nâng.
Không ai bắt Ultraman phải cứu thế giới rồi bay lượn trên trời cao. Cách nghĩ của cậu bé này đúng là khác người.
Rất giỏi. Eric thầm nghĩ.
Cửa hàng hoa đóng cửa sớm vào buổi trưa. Gói xong bó hoa hồng cuối cùng, Úc Ngôn vươn vai thư giãn.
Trịnh Đình Dương đứng sau quầy thu ngân, mở máy tính xem sổ sách rồi hỏi: “Gần đây khách đến có vẻ đông hơn.”
Úc Ngôn cười đáp: “Đúng vậy. Phần lớn đều muốn ghé nhìn Đường Tiểu Ngư. Nhóc con sắp thành gương mặt quen thuộc của tiệm rồi.”
Trịnh Đình Dương gọi: “Đường Tiểu Ngư.”
Gần như ngay lập tức, một khuôn mặt tròn vo áp sát màn hình. Đôi mắt sáng lấp lánh chiếm trọn khung hình, giọng trẻ con vang lên:
“Daddy.”
Đường Tiểu Ngư hớn hở báo cáo: “Con trông anh rất ngoan.”
Trịnh Đình Dương dặn dò: “Daddy với ba ba ra công ty xử lý chút việc. Lát nữa sẽ về cùng Tiêu thúc thúc. Ở nhà nhớ ngoan.”
Đường Tiểu Ngư gật đầu thật mạnh: “Dạ. Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ.”
Trịnh Đình Dương khoác áo, nói với Úc Ngôn: “Đi thôi. Qua công ty một chuyến. Tiêu Khải bị mấy người lớn tuổi trong hội đồng làm khó đến mệt rã rời rồi. Xử lý xong sẽ về sớm chơi với con.”
Hai người rời cửa hàng, thẳng hướng công ty. Trên đường đi, thỉnh thoảng vẫn mở camera theo dõi xem hai đứa nhỏ có quậy phá hay không. Với Đường Tiểu Ngư, cả hai luôn rất yên tâm.
Từ lúc hơn một tuổi rưỡi, cậu bé đã quen ngủ một mình trong phòng trẻ em. Là một đứa trẻ rất gan dạ.
Lúc này, cậu bé gan dạ ấy đang chăm chú sửa chiếc xe nâng.
Việc sửa xe đối với một tài xế nhí đã quen tay không phải chuyện khó. Sửa xong, bụng bắt đầu đói. Đường Tiểu Ngư chạy nhảy không ngừng, còn Eric thì ngồi trên thảm, lặng lẽ nhìn chiếc xe nâng cao ngang đầu gối bị đẩy qua đẩy lại khắp phòng khách.
Chạy một lúc, gương mặt nhỏ đỏ hồng. Đường Tiểu Ngư thở hổn hển ngồi xuống bên cạnh, lọn tóc xoăn dính sau gáy, ánh mắt đầy phấn khích.
Tiếng bụng réo vang lên.
Đường Tiểu Ngư chớp mắt ngại ngùng. Buổi sáng đã chia nửa sữa cho Eric nên chưa no. Nửa ly còn lại vẫn đặt trên bàn, chưa ai động đến.
Ánh mắt tròn xoe nhìn chằm chằm ly sữa. Eric cầm ly đưa lại.
Đường Tiểu Ngư vui vẻ nhận lấy, miệng bắt đầu líu lo, hết tam Q lại đến I love you. Cái miệng nhỏ nói liên hồi không ngừng nghỉ.
Eric nghe không hiểu hết, trong mắt thoáng hiện vẻ ngơ ngác, nhưng hoàn toàn không thấy phiền.
Đường Tiểu Ngư nghĩ đến chuyện không cùng ngôn ngữ, lại cảm thấy anh trai xa lạ này lúc nào cũng nghiêm mặt, rất giống một bạn nhỏ trong lớp mẫu giáo.
Bạn nhỏ ấy sống cùng ông bà, chỉ có một người ba. Mỗi lần vẽ tranh, bức vẽ luôn mang nét buồn. Chỉ đến lúc nắm tay hát trước giờ ngủ trưa mới chịu cười.
Ba ba thường nói Đường Tiểu Ngư là mặt trời nhỏ. Thầy cô cũng khen cậu bé là người luôn mang nụ cười đến cho cả lớp.
Uống xong sữa, Đường Tiểu Ngư không còn bận tâm đến xe nâng. Cậu bé chạy vào phòng ngủ, lôi ra một tấm ga giường, khoác lên người như áo choàng. Tay chân ngắn cũn, đứng giữa phòng khách biểu diễn tiết mục tự nghĩ ra.
Những bài hát thuộc lòng không nhiều. Ngoài bảng chữ cái, chỉ còn bài hát Tết từng vang khắp phố phường.
Giọng non nớt cất lên: “Happy happy, ngưu gia happy.”
Đường Tiểu Ngư ôm lấy khuôn mặt mình, vừa hát vừa xoay vòng, rồi cả người đổ nhào vào lòng Eric.
Eric vội vàng đỡ lấy cục bột tròn trịa, cảm nhận rõ hơi ấm truyền sang. Trên người cậu bé phảng phất mùi sữa, dễ chịu đến lạ.
Giọng trẻ con vang lên sát bên tai: “I love you Eric.”
Cánh tay Eric bị ôm chặt. Mu bàn tay liên tục bị hôn. Mỗi lần Ultraman được đặt lên xe nâng, Đường Tiểu Ngư lại chạy tới cổ vũ bằng những cái hôn. Ultraman vừa xuống xe, phần thưởng vẫn không đổi.
Chỉ cần chơi cùng cậu bé này, chỉ cần làm cậu bé vui, sẽ nhận được phần thưởng xứng đáng.
Những cái ôm ấm áp và những nụ hôn mềm mại của một cục sữa nhỏ.
Rất ồn ào. Đây là ấn tượng đầu tiên của Eric về Đường Tiểu Ngư.
Nhưng không hề đáng ghét. Đây là đánh giá cuối cùng của Eric.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


