Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Làm Thế Nào Nuôi Lớn Lão Bà Xinh Đẹp Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

Trong không khí lan toả mùi sữa đậu nành ngọt và bánh gạo hấp. Bữa sáng quen thuộc của Đường Tiểu Ngư luôn là sữa.

Không thấy daddy đâu, cậu bé dụi mắt thêm lần nữa, rồi phát hiện trên sofa có một người lạ.

Đó là một cậu bé lớn hơn, khoảng năm sáu tuổi, mặc đồng phục học sinh, tay cầm sách điện tử đọc rất chăm chú.

Đường Tiểu Ngư bĩu môi không vui. Sợi tóc ngốc trên đỉnh đầu theo bước chân bất mãn mà dựng lên, lắc lư nhẹ.

“Bùn gào…?” ( là nói ngọng nha xin chào đó)

Cậu bé trên sô pha nghe thấy tiếng gọi, ngẩng đầu lên nhìn.

Đường Tiểu Ngư lúc này mới thấy rõ diện mạo đối phương. Đó là một cậu bé lớn hơn vài tuổi, gương mặt lạnh nhạt, tóc cắt gọn gàng, làn da trắng, đôi mắt đen tuyền hoàn toàn khác với màu nâu nhạt của mình. Rõ ràng cũng là trẻ con, nhưng gương mặt không tròn trịa chút nào, khiến ấn tượng đầu tiên của Đường Tiểu Ngư rất rõ ràng. Người này chắc chắn ăn vặt không đủ.

“Bùn gào.”

Đường Tiểu Ngư lại dùng giọng non nớt gọi thêm một lần.

Đây là nhà mình, nhưng trước mặt lại xuất hiện một bạn nhỏ xa lạ. Daddy và ba ba đều không thấy đâu. Cái bụng tròn vo đã đói đến mức kêu lục cục, hoàn toàn không chịu nổi thêm chút chờ đợi nào nữa.

“Vì sao không nói chuyện vậy.”

Đường Tiểu Ngư nghiêng đầu khó hiểu, tiến sát lại gần như một bảo bối tò mò. Khuôn mặt tròn nhỏ chen thẳng vào tầm nhìn, che khuất luôn màn hình sách điện tử của đối phương.

Cậu bé kia giật mình, lập tức né sang một bên rồi đứng dậy, ánh mắt cảnh giác nhìn sang. Trên tay vẫn cầm cuốn sách điện tử chưa kịp tắt, bên trong là những dòng chữ Đường Tiểu Ngư chưa từng thấy bao giờ.

“Bonjour.”

Cậu bé cúi đầu nhẹ như một thói quen lịch sự, chiếc cà vạt sọc đỏ xanh của bộ đồng phục chậm rãi đung đưa trước ngực.

Đường Tiểu Ngư không nghe hiểu, càng tiến sát hơn với vẻ tò mò rõ rệt:

“Hử. Nói cái gì vậy.”

Cậu bé kia lặp lại một lần nữa, đôi mắt đen nghiêm túc nhìn thẳng vào mặt đối phương.

Đường Tiểu Ngư khựng lại, trong lòng dâng lên chút bực bội. Dù đối phương cao hơn, cậu bé vẫn rất dũng cảm phản bác: “Không phải vậy đâu. Người kia mới là heo đó.”

Càng nghĩ càng không vui. Người này thật kỳ lạ, mắng người khác mà còn cúi đầu trước, vừa lịch sự lại vừa không lịch sự.

Đường Tiểu Ngư nghiêm túc sửa lại: “Heo là thông minh mà. Phải nói là heo thông minh thì mới đúng. Như vậy mới khiến người khác vui.”

Đã quen được khen ngợi, Đường Tiểu Ngư thật sự không tiếp nhận được cách gọi như vậy. Cảm thấy không công bằng cho bản thân, cũng không công bằng cho heo.

Cậu bé kia nhìn một lúc, không nói thêm lời nào, quay lại ngồi xuống sô pha tiếp tục đọc sách.

Lồng ngực Đường Tiểu Ngư phập phồng, liền bò thẳng lên sô pha, dính sát bên cạnh: “Có nghe không. Là heo thông minh đó. Ba ba luôn nói Đường Tiểu Ngư rất thông minh.”

Đối phương vẫn không đáp lại, chỉ lặng lẽ nhìn cậu bé nói không ngừng.

Từ khi sinh ra, Đường Tiểu Ngư luôn nhận được phản hồi và khích lệ. Việc bị phớt lờ như vậy thật sự rất khó chấp nhận.

Cậu bé tiếp tục luyên thuyên bên cạnh, cố gắng bảo vệ quyền lợi không bị gọi là heo ngốc.

Thấy vẫn không có phản ứng, Đường Tiểu Ngư dùng đầu ngón tay chọc nhẹ vào tay áo đối phương: “Nói chuyện một chút được không. Đừng gọi như vậy nữa. Đường Tiểu Ngư rất thông minh mà.”

“Giáo viên ở nhà trẻ cũng khen rồi. Ở lớp, Đường Tiểu Ngư là người đứng đầu.”

Cửa mở ra, Trịnh Đình Dương xách cặp sách của Tiêu Chính Miện bước vào. Vừa nhìn thấy người quen, Đường Tiểu Ngư bị phớt lờ suốt mấy phút liền lập tức bật khóc.

“Đường Tiểu Ngư không phải heo ngốc.”

Trịnh Đình Dương im lặng một lúc, ánh mắt thoáng khựng lại.

Trên sô pha, nam hài đứng dậy, đi tới lấy cặp sách, cúi người lễ phép nói lời cảm ơn rồi chuẩn bị rời đi.

Tiểu Ngư Đường vẫn không chịu buông tha, vừa sụt sịt vừa níu áo người lớn, giọng nức nở vang lên sau dấu hai chấm: “Daddy, mau khen con là đứa trẻ thông minh đi, làm ơn khen con đi mà, trong lòng con đau quá.”

Trịnh Đình Dương xoa nhẹ mái tóc mềm của con trai, giọng dỗ dành theo sau dấu hai chấm: “Thông minh, con là đứa thông minh nhất.”Nói rồi bế nhóc con sang một bên, khẽ vỗ lưng an ủi.

Ngồi trên sô pha, Tiêu Chính Miện dần nhận ra việc đứa trẻ khóc có liên quan đến bản thân. Cậu bé đứng trước sô pha, nhìn đứa nhỏ đang được ôm trong lòng người lớn, khuôn mặt lem nhem nước mắt. Trong mắt lướt qua chút lúng túng và bối rối.

Cậu bé không giỏi giao tiếp, giọng khẽ vang lên sau dấu hai chấm: “I’m sorry.”

Úc Đường lau mắt, khịt mũi một tiếng, chóp mũi đỏ cọ lên vai Trịnh Đình Dương, giọng vẫn còn nghèn nghẹn sau dấu hai chấm: “Con không phải heo ngốc…”.

Trịnh Đình Dương giải thích chậm rãi, giọng trầm ổn theo sau dấu hai chấm: “Cậu bé kia không lớn lên trong nước. Bonjour nghĩa là chào hỏi, là cách cậu bé chào con. Con hiểu sai ý rồi, còn làm anh sợ đến mức không biết nói gì.”

Úc Đường hít hít mũi, dùng tay áo lau mắt, má phồng lên, tiếng hừ nhẹ mang theo chút tủi thân.

Nhận ra bản thân vừa vô cớ làm ầm lên, nhóc con ngập ngừng hỏi, giọng non nớt vang lên sau dấu hai chấm: “Vậy giờ phải làm sao?"

Đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm nam hài trước mặt. Tiêu Chính Miện cúi đầu, môi khẽ mím lại, trông càng thêm không tự nhiên.

Trịnh Đình Dương nhắc nhở con trai, giọng đều đều theo sau dấu hai chấm: “Ba ba từng dạy, làm sai thì nên làm gì.”

Úc Đường đáp ngay, giọng nhỏ lại sau dấu hai chấm: “Phải xin lỗi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc