Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Làm Thế Nào Nuôi Lớn Lão Bà Xinh Đẹp Chương 16

Cài Đặt

Chương 16

Thế nhưng mỗi ngày tan học, Eric đều nói với Trịnh Đình Dương và Úc Ngôn rằng mình được Đường Tiểu Ngư chăm sóc rất tốt.

Cô Chu mỗi lần nhìn cảnh Eric lau mồ hôi cho Đường Tiểu Ngư đều không nhịn được cười, trong lòng thầm nghĩ rốt cuộc là ai chăm sóc ai đây.

Vài ngày trôi qua, Đường Tiểu Ngư dường như hình thành thói quen.

Buổi sáng luôn đeo chiếc cặp phồng căng tới trường, rồi đem cả cặp giao cho Eric. Đến trưa, hai đứa cùng ăn đồ ăn vặt. Eric không hứng thú với đồ ăn vặt, thường chỉ nếm thử rồi để sang bên. Đường Tiểu Ngư lập tức ôm phần đó ăn luôn: “Không được lãng phí đồ ăn đâu Eric. Lãng phí là không cao lớn được.”

Eric chỉ khẽ đáp một tiếng.

Việc Eric làm nhiều nhất mỗi ngày là cúi đầu nhìn đồng hồ điện tử dịch lời nói. Có lúc Đường Tiểu Ngư nói quá nhanh, bản dịch không theo kịp. Eric liền học được một câu: “Đường Tiểu Ngư, nói chậm lại.”

Đường Tiểu Ngư liền kéo dài từng tiếng, nghiêm túc nói: “Con nói chậm thôi nè. Ngủ trưa con sẽ mơ thấy con.”

Eric gật đầu: “Được.”

Đường Tiểu Ngư liền lôi từ cặp ra một con thú bông.

Trong nhà Đường Tiểu Ngư có rất nhiều thú bông. Giường trẻ con gần như chất kín. Mỗi ngày đi học, Đường Tiểu Ngư đều mang cho Eric một con. Vài ngày trôi qua, bệ cửa sổ phòng Eric đã xếp đầy thú bông, gần chiếm một nửa.

Eric vốn không có cảm giác lưu luyến với căn phòng. Dù là biệt thự ở nước ngoài hay căn hộ hiện tại, trong mắt Eric đều là những món nội thất lạnh lẽo giống nhau. Nhưng bây giờ thì khác.

Buổi tối đi ngủ, Eric không còn một mình. Trên bệ cửa sổ đứng đầy những chiến binh bảo vệ giấc mơ do Đường Tiểu Ngư tặng.

Chưa tới một tuần, Tiêu Khải xử lý xong công việc trở về.

Bảo mẫu chuẩn bị bữa ăn rất phong phú. Eric bắt đầu học theo Đường Tiểu Ngư, dùng muỗng xúc cơm. Gặp món ngon, Eric chủ động hỏi: “Daddy. Đường Tiểu Ngư có ăn không.”

Tiêu Khải xoa đầu con: “Có lẽ chưa ăn. Con muốn mang qua cho em sao.”

Vì quan hệ tốt với Trịnh Đình Dương nên Tiêu Khải mới mua nhà ngay dưới lầu, mong sau khi Eric chuyển trường về nước sẽ có người hỗ trợ chăm sóc. Trước kia ở nước ngoài, có người hầu vì Tiêu Khải thường xuyên vắng nhà mà bớt xén tiền ăn, lại lạnh nhạt Eric. Eric vốn ít nói, Tiêu Khải rất lâu mới phát hiện. So với người hầu, Tiêu Khải càng tin tưởng gia đình biết chăm sóc trẻ nhỏ.

Giai đoạn công ty mở rộng quốc tế vô cùng bận rộn, Tiêu Khải chỉ có thể ngày càng ít thời gian.

Eric ngồi trong bếp tìm hồi lâu, cuối cùng tìm được chiếc đĩa có kích cỡ tương tự chén trẻ con của Đường Tiểu Ngư. Eric cho đầy khoai lang phô mai nghiền và bánh tôm hạnh nhân, rồi xuất phát sang nhà hàng xóm.

Tiêu Khải cũng tiện tay bưng thêm một đĩa. Hai cha con đổi địa điểm ăn tối, lên lầu nhà hàng xóm ăn ké.

Đường Tiểu Ngư vui tới mức xoay vòng tại chỗ, ôm Eric hôn không ngừng.

Úc Ngôn đặc biệt mua bàn ăn trẻ em. Hai đứa nhỏ ngồi ăn ở phòng khách, người lớn ngồi bàn ăn.

Úc Ngôn hỏi: “Ngày mai bay à. Bao lâu mới về.”

Tiêu Khải đáp: “Khoảng hai tháng. Bên quốc tế bận lắm, ba dự án đều cần anh phụ trách.”

Úc Ngôn quay đầu nhìn hai đứa nhỏ trong phòng khách, bất đắc dĩ cười: “Chắc Đường Tiểu Ngư phải thích nghi một thời gian. Giờ sáng nào thức dậy cũng chạy xuống lầu gọi Eric chào buổi sáng.”

Vừa quay đầu lại, những món Đường Tiểu Ngư không thích ăn trong bát đã bị cậu bé gắp hết sang đĩa của Eric.

Tiêu Khải vừa định lên tiếng, Úc Ngôn cũng cảm thấy hành động đó không ổn, đang chuẩn bị ngăn lại.

Nhưng ngay giây sau, Eric cầm thìa gom phần đồ ăn còn thừa lại, lặng lẽ đưa hết vào miệng và ăn sạch.

Đường Tiểu Ngư lập tức cười đến cong cả mắt, kéo tay Eric giơ lên cao, giọng đầy phấn khởi: “Eric giỏi quá. Đường Tiểu Ngư giỏi nhất, Eric đứng thứ hai đó.”

Tiêu Khải nhướn mày.

Ở nhà, Eric chưa bao giờ ăn đồ ăn đã bị người khác đụng tới. Mỗi bữa đều phải dùng đĩa riêng của trẻ em, tuyệt đối không dùng chung với ai. Tiêu Khải từng cho rằng đó là thói quen sạch sẽ di truyền từ người kia. Nhưng nhìn cảnh trước mắt, mới nhận ra đứa trẻ này mềm mỏng hơn tưởng tượng rất nhiều.

Ngày hôm sau.

Lại là một buổi sáng tràn đầy háo hức chuẩn bị đến nhà trẻ. Đường Tiểu Ngư đã lên kế hoạch xong, hôm nay sẽ rủ Eric ngủ trưa cùng mình, giống như Tả Tả và Hữu Hữu, nắm tay nhau ngủ.

Sáng sớm, mái tóc xoăn nhỏ bị tĩnh điện dựng lên lộn xộn, cậu bé dụi mắt đầy hưng phấn, chuẩn bị thay đồ ăn sáng.

Eric đứng ngoài cửa, bên cạnh là một thùng carton đồ chơi cao gần bằng người Đường Tiểu Ngư.

“Eric.” Đường Tiểu Ngư cười rạng rỡ, ánh mắt lập tức dán chặt vào thùng giấy. “Oa. Là xe nâng lớn.”

“Chúng ta cùng mang đến nhà trẻ chơi được không. Không được đâu, Tả Tả với Hữu Hữu thích tháo đồ lắm, sẽ làm hỏng xe nâng mất. Ở nhà chơi thôi được không, Eric.”

Eric mím môi, trên gương mặt trắng trẻo hiếm hoi xuất hiện vẻ lúng túng. Eric đưa tay xoa đầu Đường Tiểu Ngư, nhẹ giọng: “Tạm biệt Đường Tiểu Ngư.”

“À.” Đường Tiểu Ngư gật đầu. “Vậy con ăn sáng xong sẽ sang tìm anh nha. Tạm biệt.”

Úc Ngôn từ bếp bưng bát đũa ra, ngạc nhiên hỏi: “Ơ. Eric đi rồi sao. Có phải chuyến bay sắp tới giờ rồi không.”

Đường Tiểu Ngư đang cúi người kéo thùng giấy vào nhà, giọng đầy nghi hoặc: “Chuyến bay gì ạ. Ba ba, đây là xe nâng mà.”

Úc Ngôn ngồi xuống, kiên nhẫn giải thích: “Eric hôm nay phải bay về F quốc. Lúc ở sân bay, anh ấy thấy có bán xe nâng mà con thích nhất, dùng tiền tiêu vặt mua cho con. Vì mang sang đưa nên suýt trễ chuyến bay. Lần sau gặp lại phải nói cảm ơn, nhớ chưa.”

Đường Tiểu Ngư sững người.

Đôi mắt to chớp chớp, nghiêng đầu hỏi: “Lần sau không gặp ở nhà trẻ nữa sao.”

“Trong thời gian tới Eric không đi nhà trẻ được đâu, Tiểu Bảo.”

Đường Tiểu Ngư lặng im vài giây, rồi môi mím lại, nước mắt dâng lên. Cậu bé lập tức đẩy thùng giấy ra cửa: “Đường Tiểu Ngư không chơi xe nâng. Con muốn Eric.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc