Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Làm Thế Nào Nuôi Lớn Lão Bà Xinh Đẹp Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

Đường Tiểu Ngư hít mũi thật mạnh: “Dạ.”

Cậu bé chia nhỏ từng miếng, ăn hết hai quả lòng trắng trứng. Vừa ăn xong liền hưng phấn đạp chân ngắn, trèo xuống ghế trẻ con, tự bưng bát đứng ở cửa, gương mặt tràn đầy mong đợi, chờ ba ba mang giày. Miệng không ngừng lẩm nhẩm: “Eric.”

Úc Ngôn đọc giúp bình luận: “Các chị hỏi Eric là ai.”

Đường Tiểu Ngư trả lời rất nghiêm túc: “Là Ultraman của Đường Tiểu Ngư. Đường Tiểu Ngư lái xe nâng, anh ngồi xe. Đường Tiểu Ngư đi đón Ultraman.”

Trịnh Đình Dương vừa khoác áo choàng cho con vừa chỉnh lại: “Là mang lòng đỏ trứng con không ăn sang cho Eric.”

Đường Tiểu Ngư mới hai tuổi đã quen tự ra ngoài mua đồ, xuống thang máy không gặp trở ngại. Điện thoại phát sóng được kẹp trên áo choàng, hai người lớn dễ dàng theo dõi hành trình, để cậu bé tự mình xuống lầu đưa trứng.

Áo choàng và giày đã xong, trước khi đi, Đường Tiểu Ngư còn chạy về phòng lấy thêm một con thú bông: “Mang cho Eric.”

Màn hình ghi lại từng bước chân nhỏ ra cửa. Hai tay mũm mĩm bưng bát, dưới nách kẹp Ultraman thú bông, bước đi cẩn thận sợ làm rơi lòng đỏ trứng.

Giọng lẩm bẩm vang lên trong nền hình: “Eric cho Đường Tiểu Ngư pha sữa. Eric nấu trứng. Eric thích ăn trứng. Phải mang cho Eric.”

Cậu bé vừa đi vừa thở hổn hển, miệng không ngừng gọi: “Eric.”

Thang máy lên đến tầng, bên trong có một cô trung niên. Đường Tiểu Ngư không với tới nút bấm, sau khi quẹt thẻ liền lễ phép nói: “Cô ơi. Đường Tiểu Ngư nhờ cô bấm tầng mười một. Chân Đường Tiểu Ngư thấp, phải kiễng mới tới.”

Cô ấy bật cười, nhanh tay bấm giúp.

Cửa thang máy mở ra. Mỗi tầng chỉ có một căn hộ. Tầng mười một là nhà Eric.

Đường Tiểu Ngư nhớ rất rõ. Đây là nơi trước kia bảo mẫu từng ở.

Đến trước cửa, hai tay vẫn bưng chặt bát, không dám buông vì sợ Ultraman rơi xuống. Màn hình xoay tròn theo bước chân nhỏ.

[ Ba ba Đường Tiểu Ngư đâu rồi. Mau gọi mở cửa. ]

[ Không với tới chuông cửa rồi. Tay không đủ. ]

Trong lúc làn đạn sốt ruột, Đường Tiểu Ngư đã nghĩ ra cách.

Cậu bé đứng trước cửa, lẩm bẩm: “Không bấm được chuông.”

Ngay sau đó, hành lang yên tĩnh vang lên tiếng gọi trong trẻo, đầy hơi sữa: “Leng keng. Leng keng. Leng keng.”

“Đường Tiểu Ngư tới rồi. Leng keng.”

Chuông cửa tự chế.

“Cạch ” một tiếng, cửa căn hộ tầng mười một cuối cùng cũng mở ra.

Trong khung hình phát sóng trực tiếp xuất hiện thêm một đôi giày trẻ con. Vì vóc dáng còn thấp, ống kính hoàn toàn không bắt được gương mặt Eric. Thứ đầu tiên lọt vào tầm nhìn là một chiếc bát trẻ em được hai tay cố gắng nâng lên thật cao.

Eric vừa đưa tay nhận lấy, trước ngực đã bị một cục bột tròn vo nhào tới ôm chặt. Đường Tiểu Ngư gần như nhón chân bật lên, giọng non nớt vang lên đầy phấn khích: “Eric. Eric. Good morning. Hello hello.”

Eric sững người tại chỗ, cúi đầu nhìn đứa trẻ bỗng nhiên xuất hiện trong vòng tay, vội vàng giữ chắc chiếc bát, sợ làm rơi xuống đất.

Mùi bắp và khoai lang đỏ ngọt dịu bao trùm lấy không gian, Đường Tiểu Ngư mềm mại và ấm áp như một đám mây mùa hạ. Eric nhìn lòng đỏ trứng trong bát, gần như lập tức hiểu ra.

Đường Tiểu Ngư mang bữa sáng tới.

Cậu bé nhanh chóng lấy từ trong lòng ra một con thú bông Ultraman. Nhìn Ultraman trong tay, Đường Tiểu Ngư nghĩ thầm, trước kia Ultraman từng bảo vệ giường ngủ của mình, bây giờ hào phóng giao lại nhiệm vụ đó cho Eric.

Việc này gọi là thu mua.

Đường Tiểu Ngư thường thấy daddy đối xử với đồng nghiệp như vậy, đưa đồ tốt, sau đó nhờ đối phương giúp đỡ. Đây là mưu kế của người lớn, mà cậu bé không cần giấu trong lòng, trực tiếp nói thẳng ra miệng: “Cho Eric Ultraman. Sau này Eric phải thay Ultraman chơi xe nâng với Đường Tiểu Ngư mỗi ngày.”

Eric không hiểu chuỗi âm thanh líu lo ấy, liền quay vào phòng ngủ lấy điện thoại mở phần mềm dịch.

“Eric hôm qua có nhớ Đường Tiểu Ngư không.” “Trong mơ cũng chơi xe nâng cùng nhau đó. Chờ Đường Tiểu Ngư lớn lên, sẽ dùng xe nâng thật xúc Eric.” “Chú Tiêu không có ở nhà sao. Không có người lớn đồng ý thì không được đi lung tung.” “Một mình ở nhà không được mở cửa cho người lạ. Nhưng Đường Tiểu Ngư không phải người lạ.”

Eric cúi người lấy dép lê cho cậu bé, nhìn những dòng dịch hiện ra liên tiếp, trong lòng càng thêm khó hiểu. Rõ ràng không nói câu nào, vậy mà Đường Tiểu Ngư vẫn đứng ở cửa, ôm Ultraman, miệng bô bô không ngừng, giống hệt một chú chim nhỏ ồn ào.

Nhìn dây giày trên chân Đường Tiểu Ngư, Eric theo bản năng cho rằng cậu bé chưa thể tự buộc, liền ngồi xuống định giúp tháo ra.

Cậu bé nhét Ultraman vào tay Eric, sau đó vẫy tay quay người rời đi.

Eric còn đang chuẩn bị đón cậu bé vào nhà: “…”

“Nhớ ăn trứng nha.” Đường Tiểu Ngư đứng giữa hành lang, quay đầu vẫy tay thật cao.

Chỉ để lại một dáng người tròn tròn đáng yêu. Đôi chân ngắn chạy tới trước thang máy, kiễng chân mãi mới ấn được nút. Chợt nhớ ra một chuyện quan trọng, cậu bé lại cộp cộp chạy ngược về.

Eric vừa cầm dép định đặt lại thì đã bị kéo tay áo.

Đường Tiểu Ngư ngẩng đầu làm nũng, lúm đồng tiền hiện rõ: “Eric có thể giúp Đường Tiểu Ngư ấn thang máy không. Chân ngắn lắm.”

Eric mím môi, nắm lấy bàn tay nhỏ xíu ấy, đưa vào thang máy rồi ấn tầng mười hai.

“Chào nhé.”

Eric đứng trước cửa thang máy, nhìn con số chậm rãi tăng lên. Bên cạnh là lối thoát hiểm, chỉ cách một tầng cầu thang. Trong tai vẫn vang lên tiếng bước chân cộp cộp vội vàng của Đường Tiểu Ngư chạy về nhà. Trong đầu tự động hiện ra dáng vẻ cậu bé nghiêm túc đi đường.

Ồn ào. Đáng yêu.

Eric trở lại phòng, đặt Ultraman bên cạnh mấy con thú bông cá và cừu nhỏ. Trên bệ cửa sổ đã có thêm một hàng đồ chơi mới, ba món xếp ngay ngắn như cư dân lâu năm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc