Nhưng mà, mọi thứ quá chân thực rồi.
Trên bàn gỗ là đống thức ăn thừa, không biết họ đã ăn gì, một mùi tcậu hôi xộc vào mũi, ngửi giống như thịt sống bắt đầu thối rữa.
Trên sàn trải mấy tờ báo cũ, thấm đẫm dầu mỡ đen ngòm, phơi ba cái bẫy thú được bôi đầy mỡ.
Lần đầu tiên Bạc Lị biết rằng bẫy thú to và nặng đến vậy, dài hơn cả cánh tay cô, cũng cần phải bảo dưỡng bằng dầu mỡ như súng vậy.
Không biết có phải vì quay lưng lại với nhóm người trông coi hay không, cô cứ cảm thấy nếu ngoảnh lại, cô sẽ thấy họ tỉnh dậy và đang nhìn chằm chằm vào cô.
... Bóng tối và sự vô định rất dễ kích thích trí tưởng tượng.
Bạc Lị cố gắng kìm nén những suy nghĩ vẩn vơ, đi đến trước ba lô leo núi, tìm thấy khóa ẩn, nhẹ nhàng ấn xuống...
Một tiếng "cạch" khẽ vang lên, khóa mở ra.
Cô không nhịn được ngoảnh lại nhìn, nhóm người kia vẫn đang ngủ, không tỉnh dậy.
Mặc dù họ ngủ rất say nhưng cô lại có một cảm giác bị theo dõi mãnh liệt.
Như thể trong bóng tối, còn có một người đang nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt lạnh lẽo và đầy xâm phạm.
Bạc Lị bị nhìn đến nỗi dựng tóc gáy, vô cùng bất an nhưng đã đến nước này rồi, không còn đường lui nữa, chỉ có thể cắn răng mở ba lô leo núi, tìm hộp cứu thương.
Cô không lấy thứ gì khác, lấy rồi cũng chẳng có chỗ để, ngược lại còn tăng thêm rủi ro không cần thiết.
Bạc Lị dùng răng cắn hộp cứu thương, nhanh chóng đóng ba lô leo núi, đặt lại chỗ cũ, bước nhanh về phía lều của Erik.
Một bước, hai bước.
Khoảng cách ngày càng gần.
Sắp vào được rồi!
Nhưng cảm giác bị theo dõi lạnh lẽo đó vẫn không biến mất, thậm chí còn dần dần tiến lại gần.
Dường như người đó đang theo dõi cô, bước đi khập khiễng nhưng bình tĩnh và có trật tự.
Tim Bạc Lị đập thình thịch, lòng bàn tay toát ra một lớp mồ hôi lạnh dính nhớp, suýt nữa không cầm chắc được hộp cứu thương trên tay.
Tuy nhiên, ngay khi cô cúi người chui vào lều, một bàn tay bất ngờ vươn ra, nắm lấy cổ tay cô, dùng sức ấn cô ngã xuống đất.
Một tiếng "bụp" trầm đục, lưng Bạc Lị đập mạnh xuống đất.
Cô cố nén cơn đau dữ dội ngẩng đầu lên, thứ đầu tiên cô nhìn thấy là một chiếc mặt nạ màu trắng, trên đó khoét hai lỗ mắt, bắn ra ánh mắt trống rỗng, thờ ơ.
"Ở đây chỉ có cậu ta đeo mặt nạ."
Người theo dõi cô là Erik!
Bạc Lị hít ngược một hơi, muốn vùng vẫy đứng dậy nhưng cậu ta giữ chặt cổ tay cô, ấn cô trở lại.
Cậu ta không nói gì nhìn cô, ngón tay cái ấn vào động mạch bên cổ cô, đột nhiên tăng lực, rồi đột nhiên thả lỏng, dường như đang cân nhắc xem có nên bóp chết cô hay không.
Không kịp suy nghĩ tại sao cậu ta bị thương nặng như vậy mà vẫn có thể theo dõi cô, thậm chí còn dùng một tay khống chế cô, Bạc Lị vội vàng thốt lên: "Tôi đến cứu cậu!"
Không có hồi đáp.
Không khí tĩnh lặng đến đáng sợ.
Cậu nhìn cô, mắt không chớp.
Bạc Lị vốn muốn quan sát kỹ ánh mắt của cậu nhưng chiếc mặt nạ màu trắng kia thực sự quá kỳ lạ, hai lỗ mắt trông lạnh lùng và đờ đẫn.
Nhìn lâu thậm chí còn có một cảm giác xa lạ kỳ quái, như thể người trước mặt không phải là con người, mà là một giống loài hoàn toàn khác mà cô chưa từng biết đến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)