Mike là họ hàng của người quản lý, vì có giá trị lên tới năm ngàn đồng franc, người quản lý ngầm cho phép cậu ta bắt nạt Erik, với điều kiện là không được đánh Erik thành tên tàn phế.
Còn Erik thì là cây hái ra tiền của gánh xiếc, biết ảo thuật, biết nói tiếng bụng, biết hát.
Vậy nên, vấn đề nảy sinh.
Nếu Erik thực sự đáng sợ như những gì được viết trên lều thì tại sao Mike và người quản lý lại dám đối xử với cậu ta như vậy?
Đầu óc Bạc Lị rất rối bời.
Cô quay người lục tung lều lên, đây là một chiếc lều nhỏ, một nửa là xe ngựa, một nửa là vải bạt chống thấm, trên đó đầy những vết mốc.
Trên mặt đất trải một tấm chăn, đã không còn nhìn ra được màu sắc ban đầu. Túi ngủ còn khá sạch nhưng lại có mùi mồ hôi ẩm ướt, khiến người ta buồn nôn.
Bạc Lị lục tung cả buổi, cũng không tìm được thông tin gì hữu ích.
Ví dụ như, cơ thể này là của ai? Tại sao lại phải cải trang thành nam, lại tại sao phải ăn trộm đồng hồ vàng của Mike?
Chủ nhân trước và Erik, rốt cuộc có mối quan hệ như thế nào?
Trên túi ngủ có một khe hở, dường như để chui vào ngủ, mép túi thêu một cái tên: Polly Clermont.
Tốt lắm, cô đã biết tên mình rồi.
Đây là một khởi đầu tốt.
Bạc Lị nhắm mắt lại, đưa tay vào trong túi ngủ, sờ thấy một cuốn sổ tay.
Lấy ra xem, đó là một cuốn sổ mỏng được khâu bằng chỉ gai thô, giấy thô và ố vàng, có thể nhìn thấy những sợi xơ hơi lồi lên trên đó.
Cô mở trang đầu tiên.
Ngày 3 tháng 9 năm 1888.
Nhật ký của tôi đã mất. Có thể là bị Mike và những người khác vứt đi, ai mà biết được? Họ không biết chữ, cũng ghét những người biết chữ.
Họ cũng ghét Erik nhưng không bao giờ dám trêu chọc Erik.
Tôi không muốn bị đánh nữa. Tại sao họ không đánh Erik?
Ngày 8 tháng 9 năm 1888.
Ma ma đánh tôi rất nhiều, rất nhiều lần, nói rằng tay tôi không đủ nhanh. Ma ma bảo tôi nhìn Erik.
Cậu ta thậm chí còn không chạm vào người đó, đã lấy được ví tiền. Làm sao có thể như vậy?
Tôi lại bị đánh. Tại sao lúc nào cũng là tôi?
Ngày 10 tháng 9 năm 1888.
Bị đánh, bị đánh, bị đánh, tôi luôn bị đánh. Tôi không chịu nổi nữa. Tại sao lúc nào cũng là tôi? Tại sao, tại sao, tại sao?
Ma ma lại khen Erik. Mặc dù Mike ghét cậu ta nhưng lại ít khi bắt nạt cậu ta. Tôi thực sự ghét cậu ta.
Tôi ghét Erik.
Ngày 20 tháng 9 năm 1888.
Đồng hồ của Mike mất rồi. Chỉ có Erik mới có thể lấy trộm nó mà không ai hay biết. Chúng tôi muốn Erik giao nộp chiếc đồng hồ vàng. Erik không nói gì.
Không biết có phải tôi gặp ảo giác không, lúc ăn cơm, cậu ta liếc nhìn tôi.
Cậu ta nhìn gì chứ? Ở đây chỉ có cậu ta là giỏi ăn trộm nhất.
Ngày 5 tháng 10 năm 1888.
Tại sao cậu ta cứ nhìn tôi?
Ngày 8 tháng 10 năm 1888.
Tại sao? Tại sao tôi đã chôn nó rồi mà nó vẫn xuất hiện trên giường của tôi? Tại sao, tại sao, tại sao, tại sao?
Tôi sắp phát điên rồi.
Cậu ta vẫn nhìn tôi, cậu ta luôn nhìn tôi.
Mắt cậu ta có thể phát sáng.
Cậu ta là quái vật.
Ngày 9 tháng 10 năm 1888.
Cậu ta muốn giết tôi.
Cậu ta nhất định sẽ giết tôi, đó là đôi mắt của kẻ giết người.
Phải làm sao bây giờ?
Tôi phải phản kháng, tôi phải phản kháng như thế nào?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

