Trong một số bộ phim, có thể chúng sẽ giao tiếp với nạn nhân nhưng đó cũng chỉ là để công phá phòng tuyến tâm lý, thưởng thức nỗi sợ hãi và sự vùng vẫy của con mồi.
Chỉ có thể nói rằng, may mắn thay đây không phải là phim kinh dị truyền thống, Erik cũng không phải là kẻ giết người hàng loạt mất hết nhân tính.
Mặc dù cậu cũng không thể đoán trước, không thể giao tiếp nhưng ít nhất cậu cũng khao khát được tiếp xúc cơ thể, có thể thỏa hiệp vì một cái ôm.
Bạc Lị cảm thấy giá trị quan của mình có chút méo mó.
Cô thực sự cảm thấy, Erik không đáng sợ như vậy.
Có lẽ, cậu có thể thay đổi.
Bạc Lị biết rõ ràng, Erik rất nguy hiểm, có thể giết cô bất cứ lúc nào.
Cho đến nay, lưỡi dao của cậu đã lướt qua cổ họng, răng và lưng cô nhiều lần.
Cậu chỉ nói một câu, cô phải đoán già đoán non mới hiểu được ý của cậu.
Tuy nhiên, không biết có phải vì cô đã thoát khỏi tay cậu ba lần hay không, mỗi khi nhìn thấy cậu, tuyến thượng thận của cô lại tăng vọt, bùng phát một ham muốn sống còn mãnh liệt, tư duy nhanh như chớp.
Sau khi xuyên không, cô cảm thấy vô cùng cô đơn và bất lực, cần có người và việc giúp cô vực dậy tinh thần.
Erik là một lựa chọn tuyệt vời.
Bạc Lị nghĩ, như vậy thì sao có thể không tính là một mối quan hệ tốt đẹp?
Cô và Erik sẽ là những người bạn rất tốt.
Nghĩ như vậy, cô quay đầu nhìn Erik.
Erik vẫn không nói gì.
Nhưng Bạc Lị đã hiểu được ánh mắt của cậu, cậu không hiểu thế nào là xử lý hậu quả, cũng không hiểu tại sao lại là "chúng ta".
Rõ ràng từ đầu đến cuối, cậu luôn một mình… Một mình khống chế ma ma, một mình trói bà ta vào ghế, một mình dùng dao găm đâm thủng lòng bàn tay bà ta.
Nhưng Bạc Lị lại nói với cậu là "chúng ta".
Từ này khiến cậu khó hiểu, ý tứ dò xét trong mắt càng nặng hơn, gần như mang theo một chút cảnh giác.
Bạc Lị cho rằng cậu giống như một con thú hoang là có lý, sự cảnh giác của cậu mạnh hơn bất kỳ người nào cô từng gặp.
Cho đến tận bây giờ, cô vẫn cảm thấy mình chưa thuyết phục được cậu.
Mà là cậu đã khuất phục trước sự cô đơn.
Cậu khao khát được tiếp xúc cơ thể, khao khát cảm nhận được sự thiện chí, ngay cả khi đối phương có mục đích khác.
Bạc Lị: "Sắp đến giờ thức dậy rồi... Chúng ta không thể để bà ta nói ra chuyện của chúng ta."
Cô nhấn mạnh hai lần từ "chúng ta".
Erik khựng lại, không phản đối.
Quá trình thuyết phục ma ma hợp tác rất đơn giản, Erik có dao trên tay, còn cô có miệng.
Bạc Lị cho ma ma xem vết thương đã cầm máu, nói: "Chỉ cần bà giữ kín chuyện hôm nay, tôi sẽ tìm cách chữa khỏi cho bà. Nếu không..."
Cô nghiêng người về phía trước, hạ giọng đe dọa: "Tôi không ngại bà mất hẳn bàn tay này, dù sao cũng không phải của tôi."
Ma ma liếc nhìn Erik, nhục nhã cúi đầu.
Bạc Lị suy nghĩ một chút, lại thêm hai điều kiện.
Một là, không được bắt cô đi ăn trộm nữa.
Cô không muốn bị cảnh sát bắt, bị đi tù vì tội ăn trộm.
Hai là...
Bạc Lị lấy chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng ra, nhét vào túi váy của ma ma: "Trả lại cái này cho Mike. Nói với mọi người, không phải Erik ăn trộm. Là bà nhặt được trong rừng, quên trả lại cho Mike."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)