Bạc Lị đang định xem những chiếc mặt nạ khác thì đột nhiên sau lưng vang lên hai tiếng động thình thịch, làm cô giật mình.
Erik dùng cán dao gõ vào đầu giường, ra hiệu cho cô quay lại.
Bạc Lị rất muốn hỏi: Cậu không nói được sao?
Thấy cô quay lại, Erik cắm con dao găm trở lại ủng, cởi áo sơ mi, để lộ tấm lưng đầy máu.
Cậu gầy đến mức đáng sợ nhưng đáng sợ hơn là vết thương trên lưng, da như bị cháy xém, bong tróc gần hết, để lộ phần thịt đỏ tươi ướt đẫm, dính đầy bụi đất, đá vụn và lá cỏ.
... Bị thương nặng như vậy, đáng ra cậu không thể sống sót.
Nhưng cậu không chỉ sống sót, mà còn khập khiễng dùng một tay hạ gục cô.
Làm sao có thể?
Thôi bỏ đi, cô đã xuyên không rồi, quan tâm đến điều này làm gì.
Bạc Lị hít một hơi thật sâu, tìm thấy ibuprofen trong túi cấp cứu. vừa cho cậu ta, vừa cho chính mình, lưng cô vẫn còn đau âm ỉ.
Cô bẻ một viên nang đưa cho cậu, rồi uống một viên trước mặt cậu: "Cái này có thể giảm đau."
Erik nhìn cô một lúc, nhận lấy viên nang trên tay cô, nuốt xuống.
Bạc Lị định nói với cậu rằng cô có nước điện giải để uống nhưng không ngờ cậu ực một cái, nuốt luôn xuống.
Cô đành nuốt lời, lấy bông tẩm i-ốt, lau vết xước trên cánh tay mình trước, rồi ngẩng đầu hỏi: "Được chứ?"
Cậu từ từ gật đầu.
Bạc Lị lấy nhíp, kéo và bột cầm máu từ túi cấp cứu, bắt đầu làm sạch vết thương cho cậu.
May mắn là trước khi dọn ba lô leo núi, cô đã xem khá nhiều video cấp cứu để giết thời gian, nếu không thì cô thực sự không biết phải xử lý vết thương này như thế nào.
Chỉ là, có những chỗ đã dính thành một cục thịt thối màu nâu đỏ, cô phải loại bỏ những cục thịt thối đó trước, sau đó mới có thể bôi thuốc và băng bó cho cậu.
Điều khiến cô khá ngạc nhiên là từ đầu đến cuối Erik không phát ra một âm thanh nào, yên lặng như một xác chết.
Cô không nhịn được hỏi: "... Cậu không đau sao?"
Không được đáp lại.
Cô đành ngậm miệng, tiếp tục xử lý vết thương.
Không biết ibuprofen có tác dụng với cậu không nhưng với cô thì có hiệu quả - lúc cậu đè cô xuống đất, cô đau đến mức suýt khóc, giờ thì không còn đau nữa.
Bạc Lị tăng tốc độ làm sạch vết thương.
Cô hơi hối hận vì đã không mua chitosan dạng tiêm, nghe nói thứ đó có thể cầm máu trong vòng ba giây.
Erik có những vết thương lớn khiến cô choáng váng, cô không biết bột cầm máu có cầm được máu không.
Ai ngờ, cô vừa đổ bột cầm máu vào thì máu đã ngừng chảy.
Khả năng phục hồi của cậu thật đáng sợ - rõ ràng chân cậu cũng bị gãy nhưng ngoài việc hơi khập khiễng, dường như không ảnh hưởng gì đến cậu.
Thể chất mạnh mẽ đến mức này, cậu ta có còn là người nữa không vậy?
Nhưng Erik không hề tỏ ra ngạc nhiên.
Cậu cầm lấy túi đựng bột cầm máu, dường như quan tâm hơn đến bảng thành phần trên đó.
Bạc Lị càng thêm phần hối hận. Tại sao lại mua bột cầm máu nhập khẩu chứ, trên túi đựng toàn tiếng Anh, cậu ta dẽ đọc được.
Nếu cậu ta đưa túi đựng cho quản lý, để liên kết với dân làng thiêu chết cô thì phải làm sao?
"... Cậu đừng lo", cô cứng đầu giải thích: "Đây là thuốc cầm máu, không có tác dụng phụ gì... Sau khi vết thương đóng vảy, nó sẽ tự bong ra."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

