Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Làm Ruộng] Nhật Ký Kinh Doanh Mỹ Thực Ở Biện Kinh Chương 19:

Cài Đặt

Chương 19:

Đối mặt với câu hỏi tại sao lại cho thêm hoa quế của mọi người, Thẩm Lệ Xu bình tĩnh trả lời, chỉ là để tăng thêm hương vị thôi.

Dù sao cũng là nàng đi cùng các tỷ tỷ hàng xóm hái trên cây về, không mất tiền thì phí.

Từ Lộ tích cực nói: “Biểu tỷ thích hoa quế sao? Chỗ chúng ta có rất nhiều, có thể hái cho tỷ cả một giỏ!”

Thẩm Lệ Xu không còn giữ được vẻ cao nhân đắc đạo nữa, xua tay từ chối với vẻ mặt đau lòng: “Những này là đủ rồi.”

Thực ra, nàng thích là mứt hoa quế chứ không phải hoa quế.

Hôm đó nàng đã hứa ở nhà làm kim chỉ với mẫu thân, nghe thấy các phụ nhân hàng xóm rủ nhau ra ngoại thành hái hoa quế, Thẩm Lệ Xu liền ngồi không yên, cũng không quan tâm trước đây có quen biết họ hay không, lập tức xách giỏ của mẫu thân, kéo theo đại đệ và nhị đệ, mặt dày mày dạn trà trộn vào đoàn người ra khỏi thành.

Mất nửa buổi chiều, bọn họ hái được một giỏ hoa quế, Thẩm Lệ Xu vui vẻ sai các đệ đệ rửa sạch phơi khô. Đến bước tiếp theo mới phát hiện ra một vấn đề nghiêm trọng —— nàng hình như không mua nổi đường trắng.

Đúng vậy, thời này có đường trắng, nhưng có lẽ kỹ thuật điều chế đường còn chưa phát triển, khiến giá đường đắt đến cắt cổ.

Đường mà Thẩm Lệ Xu chuẩn bị cho món hạt dẻ rang, chính xác mà nói là mạch nha, mạch nha đặc, mạch nha loãng.

Hai thứ này về cơ bản giống nhau, giá cả cũng tương đương, đều là thứ quý giá mà người dân chỉ dám ăn vào dịp lễ tết.

Còn đường trắng thì đắt gấp mười lần mạch nha, đắt đến nỗi Thẩm Lệ Xu dù có năm quan tiền trong túi cũng thấy mình không xứng, chỉ biết tự an ủi rằng sau này phát tài rồi sẽ mua đường trắng về ăn với cơm.

Không còn cách nào khác, chỉ có tiền mới là đáng quý.

Nhưng bọn trẻ có thể khen như vậy, cũng vượt ngoài mong đợi của nàng, Thẩm Lệ Xu càng thêm tự tin, hào hứng nói: “Vậy chúng ta rang hai mươi cân mang đi bán.”

Còn mẻ vừa ra lò này, sau khi mỗi người nếm thử vài hạt, nàng liền gói phần còn lại bằng lá sen, đưa cho Thẩm Gia Vượng đang chờ đợi từ lâu, dặn dò: “Món này phải ăn nóng mới ngon, cha nên về nha môn sớm một chút.”

“Được, các con cứ làm việc đi, ta đi đây.” Thẩm Gia Vượng nhanh chóng cất gói đồ vào lòng, sải bước ra ngoài.

Đến nha môn, gói đồ vẫn còn ấm, Thẩm Gia Vượng mở ra, chưa kịp chào hỏi, đã có đồng nghiệp ngửi thấy mùi thơm tìm đến, nhanh tay cướp lấy ăn.

Tuy thân là tiểu lại không có gì nổi bật, nhưng cũng miễn cưỡng sai bảo được vài thuộc hạ, việc nặng việc bẩn đều có thể giao cho nha dịch làm. Bọn họ chỉ cần xuất hiện đúng lúc khi quan trên sai bảo, không có việc thì tụ tập uống trà tán gẫu, cũng giống như cuộc sống công sở ngày nay.

Cho nên Thẩm Gia Vượng về nhà ăn cơm xong, hơn nửa canh giờ sau mới quay lại nha môn cũng không hề cảm thấy áy náy vì đến muộn.

Trái lại, gần đây ông thường xuyên mang chút đồ ăn vặt đến cho đồng nghiệp, khiến cho quan hệ của Thẩm Gia Vượng ở nha môn tốt chưa từng thấy, trước đây quen biết hay không quen biết đều chủ động chào hỏi ông.

Hôm nay ông mang theo hạt dẻ rang đường thơm ngon, mọi người càng nhiệt tình hơn. Thẩm Gia Vượng vừa mở gói đồ ra, xung quanh đã vây kín người, đồng nghiệp lấy ông làm trung tâm, vừa ăn vừa nói chuyện rôm rả.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc