Beta: Du Phi
Sau một trận tuyết lớn, cái lạnh của ngày đông giá rét đến rất rõ rệt. Mọi nơi đều giống như bao phủ một tầng sương trắng, ngay cả những bức tường trong cung cũng không còn màu đỏ vốn có của nó. Mỗi ngọn cây đều bị phủ từng lớp tuyết trắng tinh, khi gặp được gió, một lớp tuyết bị bóc ra rồi bay nhẹ trong không trung, biến thành những hạt màu trắng thật nhỏ rơi lả tả trên mặt đất, khiến tuyết trên mặt đất lại dày thêm một tầng.
An Ngọc chơi trò dẫm tuyết rất vui vẻ, chuyên đi tìm hai bên đường không dọn dẹp tuyết, một chân dẫm xuống, rồi cười vui rút ra, lại dẫm xuống, vui vẻ tự đắc.
Hoắc Nghiễm được nhũ mẫu ôm, đôi mắt sáng mở to nhìn tỷ tỷ dẫm tuyết, tràn đầy tò mò, thò tay ê ê a a, ý tứ là muốn đi qua, cũng muốn cùng chơi với tỷ tỷ.
"A Ngọc, cẩn thận, đừng để bị ngã." Tịch Lan Vi khẽ cười nhìn qua, ngược lại cũng không bảo hộ quá chặt, chỉ ngẫu nhiên dặn dò một hai câu, thấy An Ngọc tranh thủ lúc rảnh rỗi gật đầu đáp ứng thì nàng cũng không nói gì nữa.
... Phụ hoàng con có bận cũng không bận đến mức không biết biến hóa bên ngoài phòng. Tịch Lan Vi chửi thầm một câu, nhưng thật ra không bác bỏ ý tốt này của con bé, tùy ý để nó ôm cầu tuyết cùng đi Tuyên Thất điện, sau khi đi được vài bước nàng lại bổ sung một câu: "Con cầm xa xa một chút, cẩn thận ướt y phục lại bị cảm lạnh."
"Vâng!" An Ngọc đáp lời thật to, chỉnh lại đôi tay nâng quả cầu tuyết, trên đường luôn cười tủm tỉm, cũng không biết đang vui vẻ cái gì.
...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)