"Thời gian cũng không ngắn, ta tự nhận đối đãi với nàng không tồi, chính nàng cũng thừa nhận điều đó, lại vẫn cứ giấu giếm ta lâu như vậy." Hắn chăm chú nhìn nàng, dừng lại giây lát rồi tiếp tục nói: "Chỉ là việc này không phải việc nhỏ — đến bây giờ ta cũng vẫn cảm thấy thực sự... khó tin, cho nên cũng chẳng trách lúc trước nàng không dám nói."
Tịch Lan Vi yên lặng, cằm đặt trên đầu gối, giống như phát giác ra hắn muốn nói đến trọng điểm, thân mình co lại chặt hơn.
"Không trách lúc trước nàng không nói, cũng chỉ có thể trách hiện giờ nàng lại nói." Hắn cười, mày hơi nhíu lại: "Dựa theo ý tứ của nàng, việc này còn oán ta, trách ta đối đãi với nàng quá tốt. Nếu bằng không, nàng có thể yên tâm thoải mái mà giấu đi không nói."
"Không phải..." Nàng buột miệng thốt ra, lại bị hắn liếc mắt trừng trở về: "Mới vừa rồi nàng tự mình nói."
"..." Nàng im lặng không nói gì. Xác thật là chính nàng nói, sự thật cũng chính là như thế. Nàng vào cung, xét đến cùng là vì trốn Hoắc Trinh, căn bản chưa từng cầu mong gì khác. Nếu hắn cũng chỉ đối đãi với nàng như một cung tần bình thường, nàng hoàn toàn có thể bình tâm tĩnh khí mà sinh hoạt, trong lòng sẽ không tràn đầy áy náy mà nhất định phải nói tất cả với hắn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)