Dung Chiêu Ninh bước vào phòng khách, ném bừa chiếc balo lên sô pha, thuận thế ngồi xuống.
Lệ Phóng vừa xoa eo, vừa chửi rủa liên tục: “Con ranh, đừng tưởng cô là con gái thì tôi không dám đánh cô! Cô ra ngoài nghe ngóng xem, danh hiệu của Lệ Phóng tôi là gì! Có bản lĩnh thì chúng ta đường đường chính chính đấu một trận, đánh lén thì tính là bản lĩnh gì chứ?”
Dung Chiêu Ninh nhướng mắt, hờ hững liếc nhìn cậu ta một cái: “Chỉ dựa vào tên yếu nhớt như cậu sao?”
“Mẹ kiếp! Cô nói ai yếu nhớt hả?” Lệ Phóng hoàn toàn bị chọc giận.
Thấy cậu ta chuẩn bị lao tới, hai người giúp việc vội vàng ôm chặt lấy cậu ta: “Cậu Ba, đừng kích động, chúng ta đánh không lại đâu!”
Thân thủ vừa rồi của Dung Chiêu Ninh, họ đã nhìn rõ rành rành.
Cậu Ba mà xông tới thì chỉ có nước chịu đòn thôi!
“Chết tiệt! Các người nói ai đánh không lại? Buông ra mau! Hôm nay tôi nhất định phải cho cô ta một bài học!”
Lệ Phóng hoàn toàn mất lý trí, giãy giụa không ngừng tại chỗ.
Quản gia Vương thấy vậy đành bất lực đỡ trán.
Để tránh cho thế chiến bùng nổ trong nhà, ông đành sai vệ sĩ đưa Lệ Phóng lên lầu.
Phòng khách cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Quản gia Vương lúc này mới cẩn thận quan sát cô gái trước mặt một lần nữa.
Ông vốn tưởng rằng vị cô Cả này từ nơi thôn quê đến sẽ chỉ là một bình hoa vô dụng.
Nhưng bây giờ xem ra, hình như không phải như vậy!
“Cô Cả, cô biết võ sao?” Quản gia Vương không nhịn được tò mò hỏi.
Dung Chiêu Ninh lấy một quả đào từ đĩa trái cây cắn một miếng, hờ hững đáp: “Cũng có thể xem là vậy!”
Sau này phải sống trong ngôi nhà này, chuyện cô biết đánh đấm không giấu được. Thà rằng cứ thừa nhận thẳng.
Quản gia Vương gật đầu: “Thế thì tốt!”
Ông thầm suy tính: Nếu cậu Ba sau này cứ tiếp tục làm loạn trước mặt cô ấy, e là ngày tháng sắp tới sẽ không dễ chịu đâu.
Có lẽ đây chính là sự áp chế huyết mạch trong truyền thuyết chăng?
Dung Chiêu Ninh gặm xong quả đào trên tay, ném bừa hạt đào đi, viên hạt liền bay một đường parabol chuẩn xác rơi tọt vào thùng rác.
Quản gia Vương: Cú ném đẹp... ồ không... ném hạt đẹp thật!
“Chú Vương, phiền chú gọi điện thoại cho ba người kia, bảo họ tối nay nhất định phải về ăn cơm.”
Dung Chiêu Ninh rút khăn ướt lau tay, giọng điệu bình tĩnh nhưng mang theo sự uy nghiêm không thể chối cãi: “Cứ nói là... tôi có lời muốn nói.”
Khoảnh khắc vừa rồi, ông lại cảm nhận được một luồng khí thế của người nắm quyền tỏa ra từ trên người cô gái nhỏ này.
Con bé này mới bao nhiêu tuổi chứ?
Chắc chắn là ảo giác của ông rồi!
Nhưng lời đã nhận, quản gia Vương vẫn xoay người đi gọi điện thoại.
Sau khi Ân Tư Diễn gắp đạn ra ở bệnh viện và băng bó ổn thỏa xong, anh không chần chừ lâu, ngay lập tức quay trở lại căn cứ.
Trong phòng họp, anh cùng Kỳ Tiến và Xa Cảnh Trình, ba người vây quanh màn hình, tua đi tua lại đoạn video giám sát.
Nội dung chính là cảnh Dung Chiêu Ninh lần lượt gõ ngất từng tên sát thủ.
“Chết tiệt! Trên đời này thực sự có người tiến hóa sao? Tốc độ này nhanh đến mức tạo ra cả ảo ảnh rồi.” Xa Cảnh Trình chép miệng, ánh mắt đầy kinh thán: “Nhân tài như vậy, không vào quân đội thì thật đáng tiếc.”
Kỳ Tiến: Hừ! Có người trước đó còn không tin lời cậu ta, bây giờ thì bị vả mặt rồi nhé!
Ân Tư Diễn mang vẻ mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm vào màn hình, ngón tay gõ nhịp nhịp từng hồi lên mặt bàn.
Một lúc lâu sau, anh mới hỏi: “Cần bao lâu để tìm ra người này?”
“Chuyện này... e là hơi khó!” Xa Cảnh Trình nói thật.
Người trong camera giám sát đeo khẩu trang. Nhìn bề ngoài, có vẻ tuổi đời hơi nhỏ.
“Bất luận thế nào, nhất định phải tìm ra người đó cho tôi.” Ân Tư Diễn lại lên tiếng chỉ thị.
Bất kể đối phương có thân phận gì, nhưng việc cô đã cứu mạng anh là sự thật không thể chối cãi. Nếu không, chỉ dựa vào lựu đạn mà đám sát thủ mang theo, hôm nay anh và Kỳ Tiến e là lành ít dữ nhiều, thậm chí còn liên lụy đến người vô tội.
Xa Cảnh Trình vừa nhếch mép định tiếp lời.
Đoạn camera đang chiếu lặp đi lặp lại trên màn hình bỗng “xoẹt” một tiếng, hình ảnh nháy mắt biến thành một dải mã lộn xộn.
Xa Cảnh Trình “bật” dậy khỏi ghế như một cái lò xo, anh ta không nhịn được mà văng tục: “Đệch, mẹ kiếp ai làm vậy?”
Ân Tư Diễn cũng sững người một chút, sau đó anh chỉ thẳng ra vấn đề: “Ngoài chính cô ấy ra, cậu nghĩ còn ai vào đây nữa?”
Xa Cảnh Trình lập tức trừng lớn mắt: “Ý anh là, người này không chỉ có thân thủ phi phàm, mà kỹ năng hacker còn vượt mặt cả tôi?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

