Ông cụ Lệ thấy cô làm ra bộ dạng không liên quan đến mình, sắc mặt càng tối sầm: “Giỏi! Thật là giỏi lắm, ông già ta đây giờ không sai bảo nổi cô nữa rồi phải không?”
Dung Chiêu Ninh khoanh tay trước ngực, đón nhận ánh mắt của ông ta: “Tôi không sai, tại sao phải quỳ?”
“Tuyết Trân là vợ hiện tại của ta, cô không gọi bà ấy là bà nội, đây chính là đang vả vào mặt ông già này!”
“Tôi có bà nội của riêng mình, tại sao phải gọi người không có quan hệ huyết thống là bà nội?”
“Nhưng bà nội cô đã chết từ lâu rồi!”
“Tại sao bà nội tôi lại chết sớm? Còn không phải vì bị ông và mụ già này chọc tức mà chết sao? Bây giờ ông bắt tôi gọi một kẻ thù là bà nội, ngay cả khi bà nội ruột của tôi đã chết, ông cũng muốn khoét đi máu thịt của bà ấy. Lão già, ông đúng là kẻ bạc tình bạc nghĩa!” Dung Chiêu Ninh trực tiếp bỏ luôn chữ “ông nội” không thèm gọi nữa.
Dù sao cổ phần đã đến tay, ông ta có muốn đổi ý cũng không kịp. Ông bố cặn bã của cô đúng là có tầm nhìn xa trông rộng!
“Cô! Đồ ranh con hoang dã mồm mép tép nhảy.” Ông cụ Lệ lập tức xù lông y như một con mèo bị dẫm phải đuôi, ông ta thẹn quá hóa giận trừng mắt nhìn Lệ Hiển: “Anh đúng là sinh ra được một đứa con gái ngoan nhỉ!”
“Đứa con bất hiếu này, anh định chọc tức ta đến chết phải không?” Ông cụ Lệ tức giận gào lên: “Cút! Các người đều cút hết cho ta!”
Ông ta vơ lấy bát, đũa, ly tách trước mặt, toàn bộ ném thẳng về phía hai bố con họ.
Đầu Dung Chiêu Ninh khẽ nghiêng, né được những chiếc bát đũa bay tới.
Lệ Khinh Nhan thấy vậy, trên mặt hiện lên nụ cười đắc ý. Con khốn đó có đẹp đến mấy thì sao chứ, cuối cùng chẳng phải vẫn không được ông nội ưa thích sao? Trong cái nhà này, cô ta mới là đứa cháu gái được ông bà nội yêu quý nhất. Cô ta - Lệ Khinh Nhan, mới là cô cả duy nhất của nhà họ Lệ!
Một con khốn từ xó xỉnh nông thôn nào đó chui ra, cũng xứng ngồi ăn cơm cùng cô ta sao? Về phần số cổ phần bị con ranh đó lấy đi, sau này cô ta có thừa cách để bắt nó phải ngoan ngoãn nôn ra!
“Nếu bữa cơm này đã không cho ăn, vậy tất cả đều đừng ăn nữa!” Đôi mắt Dung Chiêu Ninh khẽ tối sầm lại.
Cô nắm chặt mép bàn, dùng sức một cái, toàn bộ chiếc bàn tròn bị cô hất tung lên. Bàn ăn nghiêng sang một bên.
Trong chớp mắt, thức ăn vừa bưng lên bàn rơi loảng xoảng vỡ tung tóe khắp sàn.
“Á á á!”
“Á á á á á!”
Phòng ăn vang lên hàng loạt tiếng hét kinh hoảng thất thanh.
Nhiều người của chi thứ hai bị dính đầy canh thịt và nước lèo, trông vô cùng thảm hại.
Hệ thống: [Hê hê hê... Chọc vào cô ấy, các người xem như đá phải ổ điện rồi!]
Lệ Phóng thấy thế, kinh ngạc đến mức miệng há to thành chữ O: “Ối chao ôi! Đây đúng là lực sĩ mà!”
Chiếc bàn tròn bằng gỗ nguyên khối này, bề ngoài nặng đến cả trăm ký. Kết quả lại bị bà chị gái hờ của cậu ta dùng một tay hất tung lên.
Ngầu bá cháy bọ chét! Đỉnh của đỉnh luôn được không!
Lệ Phóng nhìn về phía Dung Chiêu Ninh, cậu ta rùng mình, nuốt nước bọt ực một cái. Xem ra sau này cậu ta không thể dễ dàng đắc tội với nữ Diêm Vương này nữa, nếu không cái mạng chó này khó mà giữ được.
Lệ Thời Dữ và Lệ Phần Dã đều sững sờ, đang ngồi yên ổn sao bàn ăn lại bị hất tung thế này!
Con nhóc thối này tác oai tác quái trong nhà thì thôi đi, hôm nay còn dám trước mặt ông cụ hất cả bàn ăn. Không thể không nói, nha đầu này to gan thật! Quả nhiên là nghé con mới sinh không sợ hổ mà!
Sắc mặt ông già kia cứ như bảng pha màu, đặc sắc vô cùng.
Lệ Hiển: Đỉnh quá!
Trước đây sao ông ta chưa từng nghĩ đến việc lật bàn luôn nhỉ?
Thôi được rồi... chiếc bàn này chết tiệt nặng như vậy, một mình ông ta đúng là không lật nổi!
Con gái ông ta thật tuyệt vời...
“Cô... đứa nghiệt chướng này!” Ông cụ Lệ run rẩy chỉ thẳng tay vào Dung Chiêu Ninh.
Kết quả, hai chân ông ta duỗi thẳng đơ, trực tiếp tức đến mức lăn ra ngất xỉu.
“Ông Lệ, ông Lệ, ông sao vậy?”
“Bố!”
“Ông nội!”
“Anh cả, các người chọc tức bố thành ra thế này, bây giờ các người vừa lòng chưa?” Lệ Tư Viễn đầy vẻ phẫn nộ hướng về phía Lệ Hiển lớn tiếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
