Ngay sau đó, Dung Chiêu Ninh không nói hai lời, trực tiếp giơ tay tát cho Lệ Khinh Nhan hai cái nảy lửa. Hai má của Lệ Khinh Nhan lập tức sưng tấy lên với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được.
[Ninh Ninh, với loại ác độc bẩm sinh như cô ta, tát hai cái làm sao đủ?]
“Đương nhiên là không đủ!” Dung Chiêu Ninh nói, bất ngờ rút ra một chiếc tông đơ cắt tóc. “Lệ Khinh Nhan ngày thường vô cùng nâng niu mái tóc của cô ta, cô ta cũng từng nói, tôi ngay cả một sợi tóc của cô ta cũng không sánh bằng, nếu đã như vậy...”
Nhanh như chớp...
Dung Chiêu Ninh cầm tông đơ, đưa thẳng lên đầu Lệ Khinh Nhan và tiến hành một chuỗi thao tác dứt khoát. Cho đến khi cạo sạch tóc của cô ta không chừa lại một cọng nào!
Dung Chiêu Ninh nhìn kiểu tóc mới lởm chởm như chó gặm của Lệ Khinh Nhan. Cô hài lòng nhếch mép: “Đợi ngày mai cô ta tỉnh lại, phát hiện tóc mình mất hết, cô ta chắc chắn sẽ phát điên!”
[Đánh vào tâm lý mới là đòn chí mạng! Đủ tàn nhẫn! Tôi thích, hắc hắc hắc...]
“Lệ Khinh Nhan, đây là “món quà bất ngờ” đầu tiên tôi tặng cho cô.” Dung Chiêu Ninh vỗ vỗ lên mặt cô ta, giọng điệu pha lẫn luồng khí lạnh lẽo: “Chúng ta còn nhiều thời gian, mong chờ lần gặp mặt chính thức sắp tới!”
Cái chết khiến con mồi sợ hãi nhất, chính là tỉnh táo nhận ra con dao kề trên cổ, nhưng mỗi ngày vẫn phải thấp thỏm lo âu, không biết khi nào nó sẽ giáng xuống.
Lệ Khinh Nhan là một trong những hung thủ sát hại cô. Thù này không báo, thề không làm người!
Lệ Khinh Nhan sẽ phải trả giá cho những việc mình đã làm!
Làm xong tất cả, Dung Chiêu Ninh mới đu người từ ban công nhảy ra ngoài. Cô đến không một tiếng động, rời đi cũng lặng lẽ vô thanh. Thậm chí con chó ngủ ngoài sân cũng không hề bị kinh động chút nào.
...
Ngày hôm sau.
Dung Chiêu Ninh sau khi thức dậy, liền nghe thấy tiếng ồn ào từ dưới nhà vọng lên. Cô đi xuống xem, mới biết có một người mặc đồ đạo sĩ đang nhảy múa làm phép.
“Chú Vương, mọi người đang làm gì vậy?” Dung Chiêu Ninh hỏi quản gia Vương.
Quản gia Vương há miệng, vẻ mặt ấp úng như muốn nói lại thôi.
Dung Chiêu Ninh nhíu mày: “Có gì mà tôi không thể nghe sao?”
Trong nhà có thứ dơ bẩn, sao cô lại không biết?
Dung Chiêu Ninh vì làm nhiệm vụ mà xuyên qua 99 thế giới. Trong đó có một thân phận là vừa sinh ra đã bị bố mẹ ruột vứt bỏ, sau đó được sư phụ trong đạo quán nhặt về, từ đó lớn lên ở đạo quán. Tuy chỉ là nhân vật làm bia đỡ đạn, nhưng những thứ cần học, cô không bỏ sót chút nào.
Nếu không phải cô am hiểu huyền học, thì thật sự đã tin tên “thầy Thanh Phong” trước mặt này rồi.
Lệ Hiển bĩu môi, sau đó bồi thêm một câu: “Vừa nãy thầy cũng nói rồi, trong nhà đúng là có thứ không sạch sẽ đột nhập.”
“Ông nhiều tiền quá không có chỗ tiêu à?” Dung Chiêu Ninh ngồi phịch xuống ghế sô pha: “Mau đuổi người đi.”
Khu này phong thủy cực tốt, lúc thi công chắc chắn đã mời thầy chỉ điểm. Cho nên bình thường mấy thứ dơ bẩn không thể lọt vào. Hơn nữa, cô hoàn toàn không cảm nhận được âm khí trong nhà!
Còn kẻ đang nhảy múa làm phép trước mắt này, chỉ là một đạo sĩ rởm chuyên đi lừa bịp.
Lệ Hiển: “...”
Chưa kịp để ông ta lên tiếng, thầy Thanh Phong đã dừng tiếng lầm rầm, quay sang nhìn hai bố con họ.
“To gan! Đứa ranh con vắt mũi chưa sạch, dám vô lễ với tôi đây như thế sao?”
“Thầy Thanh Phong, ngài bớt giận, trẻ con không hiểu chuyện, ngài đừng chấp nhặt với nó.” Lệ Hiển vội vàng lên tiếng hòa giải.
Ai cũng bảo đắc tội với ai cũng được, nhưng tuyệt đối không thể đắc tội người làm nghề huyền học. Nếu người ta âm thầm giở trò sau lưng, thì cuối cùng chết thế nào cũng không biết.
Thầy Thanh Phong vuốt râu, lúc này làm ra vẻ mặt kênh kiệu: “Sếp Lệ, ông cũng biết tôi làm nghề này, lịch trình sắp xếp cực kỳ bận rộn. Nếu không nể tình giao tình trước đây với ông, sao tôi có thể sáng sớm lặn lội đến đây để giải quyết ác quỷ cho ông?”
“Vâng vâng vâng, lần này may nhờ thầy ra tay, ngài yên tâm... tiền thù lao làm phép tôi đã chuẩn bị xong rồi.” Lệ Hiển nói xong liền đưa mắt ra hiệu cho quản gia Vương.
Quản gia Vương hiểu ý, lập tức từ trong túi lấy ra một tấm thẻ ngân hàng: “Thầy Thanh Phong...”
Dung Chiêu Ninh không bỏ qua vẻ mặt tham lam lướt qua trên mặt đối phương.
Ngay khi thầy Thanh Phong chuẩn bị đưa tay nhận lấy tấm thẻ ngân hàng đó, cô đột nhiên lên tiếng: “Khoan đã!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



