Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Như để xác nhận phát hiện của Lộ Nhân Giai, điện thoại rung lên, cô nhận được tin nhắn thoại thứ hai của dì Điền:
"Đám người kỳ quái đó bỗng nhiên bắt đầu hò hét! Hét cái gì mà Phong chúc Hàn sinh nhật vui vẻ ấy, hóa ra là đến mừng sinh nhật người ta? Chẳng biết cái cô Hàn đó là lãnh đạo nào ở Cố Thị mà phô trương lớn thế không biết..."
Sau tin nhắn thoại còn kèm một đoạn video quay tại chỗ, ghi lại cảnh đám coser hò hét và phản ứng của nhân viên Cố Thị.
Đây không phải lần đầu cô cảm thấy sự bất hợp lý này. Lúc trước Lộ Trạch Thiên và Phùng Tuyết Ngưng đuổi nhau dưới toà nhà Sở Phong rồi ôm hôn trong mưa, người qua đường xung quanh cũng như không nhìn thấy, vẫn thản nhiên đi làm, quẹt thẻ, chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.
Lúc đó Lộ Nhân Giai đã thấy lạ, sao người ở thế giới này không biết hóng hớt gì cả? Nếu ở thế giới cũ của cô, với cái độ nồng cháy của đôi trẻ kia, cô dám cá chỉ vài phút sau là dân tình đã quây kín ba tầng trong ba tầng ngoài để hóng biến rồi!
Giờ xem ra, cư dân bản địa ở dị giới này không phải không thích hóng hớt, mà là bị một sức mạnh nào đó chi phối, bị bẻ cong nhận thức? Ví dụ như ở bên cạnh nam nữ chính, mọi người sẽ vô thức bị ảnh hưởng mà phớt lờ những sự việc phi lý hoặc khi cốt truyện cần, những người vốn thông minh nhạy bén bỗng dưng mất não, biến thành những kẻ ngốc nghếch...
Nếu đúng là vậy thì thế giới này đáng sợ thật đấy. Cảm giác như được ghép từ vô số đoàn kịch rẻ tiền tạo thành một phim trường, dưới ánh đèn sân khấu, ngoại trừ vài nhân vật chính, những người khác đều là những kẻ qua đường mang mặt nạ giả tạo, không có tư duy riêng, trôi nổi theo cốt truyện...
Lộ Nhân Giai bị suy đoán đột ngột nảy ra trong đầu làm cho toát mồ hôi lạnh.
Người khác thì thôi đi, dù sao cũng chẳng quen biết gì, nhưng trợ lý Hách thì khác. Anh là người bạn tốt nhất của cô ở thế giới này, nếu trợ lý Hách ở cạnh Lộ tổng tài cũng bị ảnh hưởng rồi biến thành một trợ lý Hách chỉ biết lặp lại những câu thoại lỗi thời kiểu "Thiếu gia đã lâu lắm rồi mới cười như vậy", cô chắc chắn sẽ phát điên mất!
Không được, mình phải xuống tầng 11 xem tình hình thế nào...
Nghĩ đoạn, Lộ Nhân Giai tăng tốc, lau nốt những mét cuối cùng của hành lang, sau đó xách xô nước và cây lau nhà định chuồn lẹ.
Tiếc thay, người tính không bằng trời tính.
Vừa mới đi tới góc cua hành lang, Lộ Nhân Giai đã nghe thấy một tiếng "xoẹt" chói tai truyền đến từ phía trước. Cô đang mải đi nên không để ý. Tiếp tục đi tới, sau khi rẽ qua góc cua, cô phát hiện mình đã vô tình xông thẳng vào hiện trường tỏ tình thất bại lần thứ N của Thịnh Kiêu!
Tiếng "xoẹt" đó phát ra từ đôi tay của Tô Noãn Noãn. Cô nàng luật sư thực tập mới vào nghề đỏ bừng mặt, mắt đầy khuất nhục và giận dữ, đang ra sức xé nát tấm chi phiếu trong tay.
"Thịnh tổng, rốt cuộc anh coi tôi là cái gì, một con thú cưng có thể mua chuộc bằng một tấm chi phiếu trống, vì tiền mà vứt bỏ tôn nghiêm, phải khúm núm nịnh nọt anh sao?!" Cô ta gào lên đầy phẫn nộ, cánh tay cầm tấm chi phiếu giơ cao.
Nhìn thấy cảnh này, Lộ Nhân Giai vốn đã thuộc làu cốt truyện thầm kêu thôi xong, nữ chính định ném chi phiếu vào mặt tổng tài đây mà! Nhưng không được, sắp đến giờ quản lý kiểm tra vệ sinh định kỳ rồi, lúc này hành lang tuyệt đối không được để bị bẩn!
Nghĩ đến đây, cô quyết đoán ném cây lau nhà xuống sàn, giơ xô nước lên thực hiện một cú trượt dài về phía trước.
Nước bẩn trong xô văng ra làm ướt cả cánh tay Lộ Nhân Giai, nhưng cô không hề hay biết, chỉ một mực muốn đuổi kịp hành động của Tô Noãn Noãn, dùng xô nước để hứng lấy.
Tiếc là chiếc xô nước nặng nề đã làm chậm động tác của cô. Khi cô đưa được chiếc xô đến ngay dưới cánh tay Tô Noãn Noãn thì cô ta đã nhanh hơn một bước, ném mạnh những mảnh chi phiếu trong tay ra.
"Xào xạc!"
Những mảnh giấy vụn bay lả tả như hoa tuyết, một ít rơi vào xô, nhưng phần lớn rơi xuống mặt sàn mà Lộ Nhân Giai vừa lau sạch bóng, dính chặt vào những vệt nước còn sót lại trên sàn.
Cái này...
Giữa bầu không khí im phăng phắc, cửa thang máy cách đó không xa phát ra tiếng "cạch" thanh thúy, từ từ mở ra.
Sau cánh cửa sắt là bóng dáng gầy gò của quản lý Vương.
Ông ấy đến kiểm tra vệ sinh.
Lộ Nhân Giai: "..."
Đệt! Thế giới này hủy diệt luôn đi cho rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)